Mạch Sanh Tiêu trả lời: “Không hổ danh là cao thủ chi phí chế tạo, giỏi.”
Vương tỷ vẻ mặt khoa trương một chuỗi ha ha ha haa. . .
Buổi chiều Sanh Tiêu cầm chi phiếu đi ra cửa. Cô không mang theo Bôn Bôn, vì đã biết lái xe, ngày kết hôn Duật Tôn tặng cho cô một chiếc xe hơi màu lam xa hoa giờ bị ném trong gara, một lần cũng không mang ra ngoài phơi nắng mặt trời.
Mỗi lần nhìn thấy, trong lòng Mạch Sanh Tiêu lại nhịn không được cảm giác nhoi nhói, một mặt lại cảm thán vì cô phung phí của trời.
Sanh Tiêu chọn chiếc xe mà Duật Tôn mua cho cô tập lái, chạy ra khỏi Ngự Cảnh Viên. Cũng hiểu người kia sống như vậy mới có thể đem siêu xe xếp thành hàng dài trong gara mà để đó không dùng đến. Phải nói chiếc xe Volkswagen trong tay Mạch Sanh Tiêu tại thời điểm mua cũng xem là xa xỉ, với cái giá này, một gia đình bình thường muốn mua còn phải có chút cố gắng hết sức.
Xe này để ở trong gara quá lâu, may mà chạy đi ra vẫn giống như xe mới.
. . .
Lúc Sanh Tiêu đi ra ngoài, Bôn Bôn còn đang ngủ trưa.
Cô muốn đi mua cho Bôn Bôn mấy bộ quần áo mới, Trần tỷ ở phương diện này cũng hiểu, nhưng không làm được việc mà đích thân người mẹ chọn lựa bằng cả tấm lòng.
Mạch Sanh Tiêu tại cửa hàng thời trang trẻ em bồi hồi tìm kiếm, thấy hình thức của tiệm đều thật tốt. Nhân viên phục vụ tiến đến giới thiệu: “Phu nhân, có muốn mua quần áo cho ba mẹ và con không?”
Dứt lời liền chỉ vào bên trong quầy y phục: “Kiểu quần áo cho ba mẹ và con ở đây chúng tôi đang bán vô cùng đắt hàng, cô xem một chút đi, một nhà ba người mặc đi dạo phố thật là tuyệt đỉnh.”
Mạch Sanh Tiêu cúi xuống, thấy một bộ áo thun màu trắng vẽ mặt hoạt hình bày ở giữa, cô lại cảm thấy thích, nhưng muốn cho Duật Tôn mặc loại y phục này, nghĩ rằng chính hắn cũng không chấp nhận được: “Có thể bán lẻ không?” Sanh Tiêu ngẩng đầu lên nói: “Tôi chỉ muốn mua hai bộ.”
Nhân viên phục vụ quan trọng nhất là việc buôn bán: “Phu nhân, quần áo cho ba mẹ và con đương nhiên là một nhà ba người thật tốt, mặc vào vui vẻ hòa thuận, huống chi màu sắc tại tiệm chúng tôi bán là đẹp nhất. . . . . . . .”
“Nhưng tôi thật sự không cần bộ của nam.”
“Cái này. . . . . . .” Nhân viên phục vụ tỏ thái độ khó xử: “Chúng tôi ở đây đều tính là một bộ, không bán lẻ được.”
Mạch Sanh Tiêu trong mắt không giấu được tiếc nuối, cô quay đầu
đi đi lại lại tìm kiếm, nhưng luôn cảm thấy những bộ đồ khác so ra đều kém bộ quần áo cho ba mẹ và con.
Sanh Tiêu lượn một vòng rồi trở lại trước quầy: “Vậy thì bán cho tôi bộ này.”
“Vâng, thấy tôi giới thiệu đúng không nào.”
Lúc Mạch Sanh Tiêu trả tiền còn cố ý xin hai cái túi, đem tách áo thun của nam ra.
Sanh Tiêu về đến nhà liền đem đồ của cô và Bôn Bôn giặt cho sạch, hôm sau đúng lúc là cuối tuần, nhiệt độ ngoài trời thoải mái, Mạch Sanh Tiêu cho Bôn Bôn thay quần áo mới. Duật Tôn ngủ còn chưa dậy, gần đây khuôn mặt của hắn luôn có vẻ rất mệt mỏi.
Sanh Tiêu mặc áo thun màu trắng phối với quần bút chì, cô đã sinh con nhưng vóc người khôi phục rất tốt, số đo trước kia cũng có thể mặc vừa.
Duật Tôn bị một cuộc điện thoại đánh thức, hắn nằm bẹp ở trên giường, với lấy điện thoại nói chuyện với đối phương rồi mới tắt đi.
Hắn mặc áo ngủ đi đến trước tủ quần áo, y phục bên trong qua mỗi tháng hắn sẽ thay mới, ngón tay tùy ý xẹt qua một hàng, không ít y phục vẫn còn gắn nhãn.
Hắn lấy ra một bộ, ánh mắt lơ đãng trông thấy một cái túi nilon.
Cái túi này bị Mạch Sanh Tiêu nhét vào góc của tủ quần áo, bây giờ bị lộ ra, Duật Tôn vươn tay cầm lấy, nhìn thấy là một cái áo thun.
Hắn đối với ăn mặc thập phần kén chọn, không phải là hàng hiệu thì không mặc, mà ngay cả vải vóc cùng thành phần chất lượng cũng đều phải đạt tới tinh chuẩn. Duật Tôn đem áo thun cầm ở trong tay, cũng không trải ra xem, chỉ cho là Mạch Sanh Tiêu lại mua đồ mới cho mình. Cô chính là như vậy, hắn mua, chưa bao giờ thấy cô mặc.
Duật Tôn đem áo thun thuận tay nhét lại trong túi nilon, ném vào trong tủ, cái túi nảy lên vài lần rồi rớt xuống đáy tủ.
Hắn ở nhà rất ít khi mặc chính trang, Duật Tôn lấy ra bộ Armani, màu sắc nhẹ nhàng khoan khoái, kiểu dáng lại mới mẻ, hắn mặc quần áo từ trước đến nay không nhìn giá, mặc mà tôn lên được dáng vẻ mới là quan trọng nhất.
Mạch Sanh Tiêu ngồi ở ghế sô pha đang cho Bôn Bôn ăn cháo, lúc Duật Tôn xuống lầu bước đi rất nhẹ nhàng chậm rãi, bộ dáng lười biếng. Bôn Bôn vừa vui đùa một chút vừa há miệng, ăn rất ngoan.
Đến gần, Duật Tôn mới nhìn rõ y phục của hai người đang mặc ở trên người.
Áo thun của nữ không giống của nam mà rộng thùng thình như vậy, Mạch Sanh Tiêu nghiêng người đứng dậy, vòng eo xinh đẹp theo động tác của cô mà lộ ra bên ngoài, bộ ngực đẫy đà phác họa vừa đúng, huống chi y phục là màu trắng nên có thể nhìn thấy bên trong cô mặc áo ngực màu đen.
Hai tay Duật Tôn chống trên ghế dựa sau lưng Mạch Sanh Tiêu, trong cổ họng của hắn nhẹ nuốt, nửa thân dưới dục vọng đã dâng lên mạnh mẽ. Sanh Tiêu bón một miếng cháo sẽ nghiêng người ra bên ngoài, cảnh tượng bên eo như ẩn như hiện, trêu chọc người đàn ông trong lòng bị nhột khó nhịn.
Bôn Bôn đá lên bắp chân, ánh mắt chú ý đến Duật Tôn, cũng không biết cha đang chuyên tâm nhìn cái gì.
Mạch Sanh Tiêu bón hết cháo trong chén: “Bôn Bôn, còn muốn ăn nữa không?”
Duật Tôn vòng qua ghế salon bằng da thật đi đến bên cạnh Sanh Tiêu: “Đây là quần áo cho ba mẹ và con phải không?”
Bôn Bôn mặc cái áo thun như vậy lại càng cho thấy vẻ đẹp trai bức người.
Mạch Sanh Tiêu gật đầu: “Đúng vậy, tôi đi ra ngoài mua cho Bôn Bôn.”
Duật Tôn xòe ngón tay thon dài ra, đưa đến trước mặt cô.
“Gì vậy?”
“Của anh đâu?”
Mạch Sanh Tiêu trong tay cầm cái chén không: “Tôi chỉ mua cho tôi và Bôn Bôn thôi.”
Duật Tôn nhớ tới vừa rồi có phát hiện ở trong ngăn tủ, đôi mắt hắn như sao sáng, không có nói nặng lời, thần sắc cũng không phân biệt rõ là vui hay là giận: “Em là cố ý muốn cho anh và Bôn Bôn ngày càng xa cách phải không?”
Ngược lại Mạch Sanh Tiêu thật sự không có nghĩ như vậy, cô muốn lập tức cãi lại nhưng giọng nói lại rất nhẹ: “Anh không phải là không bao giờ mặc loại đồ này sao? Mua về cũng lãng phí mà thôi.”
Duật Tôn nghe vậy, vươn tay đẩy vai Sanh Tiêu.
Thân thể Mạch Sanh Tiêu khẽ nhúc nhích: “Làm gì vậy?”
“Đi mua cho anh.”
Sanh Tiêu nhịn không được cảm thấy buồn cười: “Không đi.”
“Mạch Sanh Tiêu, em chính là cố ý.”
Dì Hà không rõ sự tình, từ phòng đếp đi ra: “Phải nói bây giờ người ta thiết kế thật nhiều, nhìn quần áo giống nhau như đúc mặc ở trên người khi ra ngoài sẽ rất đẹp. Sanh Tiêu, có phải đây là một nhà ba người, ba bộ không? Vậy nếu sinh đôi thì làm sao nhỉ?”
Mạch Sanh Tiêu mặt lộ nụ cười: “Dì Hà, cái này là quần áo cho ba mẹ và con.”
“Ồ, cái này đang thịnh hành đúng không?”
Duật Tôn cầm lấy chén trong tay Sanh Tiêu, đưa cho dì Hà.
Bôn Bôn cầm lấy đồ chơi đang nhét vào miệng, xem ra Bôn Bôn cái gì cũng muốn ăn.
Mạch Sanh Tiêu muốn đi lên lầu làm việc, đúng lúc đứng người lên, Duật Tôn lại vươn tay nhấc vạt áo của cô lên. Sanh Tiêu đứng lên một nửa, phát hiện da thịt mềm mịn ở phần eo đều bị lộ ra ngoài, Sanh Tiêu gấp rút ngồi xuống trở lại, đánh vào tay của người đàn ông: “Anh muốn làm gì?”
“Đem nó cởi ra.”
“Anh điên rồi hả?”
Tay phải Duật Tôn nhốt chặt eo nhỏ của cô, hai cánh tay cầm vạt áo của cô kéo lên trên, Mạch Sanh Tiêu vội vàng đè lại nhưng vẫn tránh không khỏi lúng túng, một vòng lớn cảnh tượng bị lộ ra bên ngoài.
“Đừng. . . . . . Đừng. . . . . . .” Mạch Sanh Tiêu thở hồng hộc, tránh không được tay của hắn, việc này cùng với giở trò lưu manh có gì khác nhau đâu? Sanh Tiêu từ trước đến nay khi ở Ngự Cảnh Viên, vì liên tục không để ý đến Duật Tôn nên thiếu chút nữa đã quên mất bản tính của người đàn ông này, hắn vốn là người cái gì cũng có thể làm ra được.
Sanh Tiêu thở gấp không thôi, nghe hình như là đang kịch liệt vận động.
Hơn nữa bản tính của cô là sợ nhột, Mạch Sanh Tiêu cuộn nửa người trên ghế, một chân ngăn cản giữa hai chân Duật Tôn, nghe hắn đe dọa: “Được lắm, được lắm. . . . . . .”
Sanh Tiêu đợi hơi thở dần ổn định rồi mới lên tiếng: “Tôi thực cảm thấy anh sẽ không mặc nên tôi để ở trong tủ quần áo, không phải là bộ áo này sao.”
Duật Tôn nghe vậy, lúc này mới buông tay ra.
. . .
Mạch Sanh Tiêu vừa rồi phải lăn qua lăn lại, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều đã đỏ hồng, cô ôm lấy Bôn Bôn chạy ra ngoài hoa viên. Cô không ngờ rằng, Duật Tôn lại thật sự đi thay bộ đồ đó.
Sanh Tiêu cùng với Bôn Bôn ngồi ở trong hoa viên, nói thật, đây là lần đầu tiên cô thấy Duật Tôn mặc áo thun kiểu này.
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô, Mạch Sanh Tiêu ý thức được hai người mặc áo đôi, cô nhướng mi lên, trong mắt lộ ra vẻ khôn lanh: “Tôi nhớ anh mặc quần áo có một thói quen phải không? Cái áo này sau khi mua về tôi còn chưa có giặt qua.”
“Em mua ở đâu?”
“Đường dành riêng cho người đi bộ.”
Duật Tôn vặn nâng chân mày hòa hoãn chút ít: “Chỉ cần không phải là hàng vỉa hè thì cũng đỡ.”
“Tôi thật không có thói quen được như anh.” Hai tay Mạch Sanh Tiêu chống đỡ sau lưng, hắn dù vẫn cao cao tại thượng, bộ dạng kẻ thắng làm vua vẫn còn rõ mồn một nhưng hắn đang từng bước một chuyển biến, đều làm cô thất kinh.
Duật Tôn đưa tay ôm Bôn Bôn vào trong ngực: “Anh thay đổi thói quen của mình, tất nhiên là có nguyên do.”
Mạch Sanh Tiêu không có theo lời của hắn mà hỏi tiếp.
Duật Tôn chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ ở nhà cùng với Bôn Bôn, điều này khiến Sanh Tiêu phá lệ mà cảm thấy được trấn an. Ít nhất thì hắn phong lưu chỉ làm tổn thương cô, không làm tổn thương đến Bôn Bôn.
******************
Thứ hai, Mạch Sanh Tiêu chọn ấy một cái áo sơ mi lụa màu trắng, phối với một chiếc váy màu đen công sở. Cô theo địa chỉ mà Vương tỷ đã nhắn tin vào điện thoại di động, cầm theo hợp đồng lái xe đến nơi.
Đây là khu giàu có nổi tiếng của thành phố Bạch Sa, một nơi sống yên ổn so với vàng còn đắt hơn.
Không ít biệt thự lộ ra trước mắt, Mạch Sanh Tiêu dựa theo địa chỉ mà đi đến trước một căn biệt thự. Cô phát hiện cửa chính không khóa, Sanh Tiêu nhấn chuông cửa như một hồi lâu, bên trong cũng không có động tĩnh gì.
“Xin hỏi, có ai không?”
Mạch Sanh Tiêu gọi cửa mấy lần, cô đứng đợi trước cửa, hay là bước vào trong xem sao.
Bên trong cổng chính là một con đường rộng rãi, hoa viên yên tĩnh không một tiếng động. Mạch Sanh Tiêu chỉ nghe tiếng bước chân của mình giao thoa về phía trước, băng qua một vườn hoa toàn những loài hoa quý trứ danh, tầm mắt cô được rộng mở sáng trong, hồ bơi lộ thiên được gạch men phân cách thành một màu xanh thẳm.
Sanh Tiêu nhìn thấy một chiếc xe lăn.
Ngồi trên xe lăn là một người phụ nữ, cô thở ra, giọng điệu lễ phép: “Xin chào.”
Mạch Sanh Tiêu đứng cách chiếc xe lăn khoảng hơn ba bước chân.
Nhưng đợi mãi không có bất kỳ câu đáp lại nào.
Sanh Tiêu do dự một hồi cuối cùng đã tiến lên.
Cô đi đến bên cạnh người phụ nữ, cúi người xuống, mặt mỉm cười: “Xin hỏi. . . . .”
Mạch Sanh Tiêu bắt gặp người phụ nữ có ánh mắt ngây ngẩn, lời nói trong miệng ngừng lại một chút.
“Xin chào, tôi đã đến đúng hẹn, tôi tên là Mạch Sanh Tiêu.” Cô thử dò xét mà lên tiếng lần nữa.
Sanh Tiêu đứng thẳng, tầm mắt nhìn về phía trước.
Cô cũng không ý thức được sau lưng có người đang bước đến gần, đầu vai của Mạch Sanh Tiêu bỗng nhiên cảm giác bị đè xuống, cô nghiêng người tránh sang chỗ khác liền chứng kiến một gương mặt tuấn tú phóng đại hầu như đang ghé sát vào trước mặt mình. Sanh Tiêu hít vào một hơi lạnh, vô thức muốn lui về phía sau.
Giày cao gót bị vấp phải gạch của hồ bơi.
Mạch Sanh Tiêu sắp bị ngã về phía sau thì người đàn ông đưa tay giữ lấy bàn tay của cô.
Tay của cô, thật ấm.
Mà tay của hắn, lạnh băng.
Đầu ngón tay của người đàn ông lướt qua bàn tay của Mạch Sanh Tiêu, mang theo vô tình rung động nào đó. Sanh Tiêu không muốn quá mức chật vật, cô nắm tay lại, lúc này mới biết mình sắp ngã xuống hồ bơi.
Người đàn ông có một đôi mắt màu nâu, Dạ Thần mang kính sát tròng, chính là không muốn đôi mắt thật quá mức phô trương.
Ngũ quan của hắn âm nhu tuấn mỹ, che đi được sắc sảo vẫn không thể che đi khí chất lạnh lẽo trên người.
———————-