Phạn đường chủ nhìn thấy Hứa Tiểu Kiều thì sắc mặt dần trầm xuống. Mặc dù thực lực của Hứa Tiểu Kiều bây giờ chỉ còn một thành nhưng sự uy hiếp của cô mang lại là rất lớn. Với lại hắn bây giờ chịu nhiều thương tích và chân nguyên tiêu hao sắp hết nên không muốn đánh với một người liều chết như Hứa Tiểu Kiều.
Không chỉ có Phạn đường chủ mà cả hai người còn lại cũng có biểu cảm không khá hơn là bao. Trải qua lần uy áp giao phong này thì họ đã biết được thực lực của năm người không thua kém họ nên không thể tùy tiện ra tay.
“Ba vị đường chủ?”. Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt kiên định nhìn ba người nói. “Các ngươi còn muốn đánh với bọn ta một trận?”.
“…”. Ánh mắt cả ba người lộ rõ vẻ ngưng trọng nhìn năm người một hồi lâu mà không có lên tiếng trả lời. Lúc này, Phạn đường chủ vẻ mặt tức giận chỉ tay quát lớn.
“Các ngươi đang khinh thường ta sao?”.
“Ta không cần biết năm người cá ngươi là thiên kiêu của gia tộc nào nhưng ở đây là Ngư Hoa thành. Là địa bàn của bọn ta, cá người từ bên ngoài đến mà dám ra tay đánh người của ta, khiêu khích ta?”.
“Nếu các ngươi không cho ta một câu trả lời thích đáng thì ta không bỏ qua đâu”.
Hai vị đường chủ còn lại nghe thấy vậy nên lớn tiếng nói. “Phạn đường chủ, chuyện của Phá Xuyên Đường các ngươi”.
“Với lại ta chỉ tò mò không biết thiêu kiêu ở đâu đến nên muốn mở rộng tầm mắt chứ không có thù oán gì nên chuyện này không liên quan đến ta”.
“Hai ngươi…”. Phạn đường chủ ánh mắt run run lộ rõ vẻ tức giận nhìn hai người thốt ra. “Hừ, đã thế thì ta không phiền hai người các ngươi”.
“Chuyện của Phá Xuyên Đường thì để ta tự mình giải quyết”.
Phạn đường chủ vừa nói vừa chỉ tay về phía năm người quát. “Các ngươi nghĩ Phá Xuyên Đường ta không trừng trị được các ngươi sao?”.
“Cho dù các ngươi có mạnh hơn thì như thế nào, Phá Xuyên Đường không chỉ có một vị Thiên Địa cảnh”.
“Các ngươi chỉ có năm người thì lấy gì để chống lại bọn ta?”.
“Phạn đường chủ?”. Lâm Tuyết Nhi ánh mắt trầm xuống, trên gương mặt cô lộ rõ vẻ tức giận nói. “Ngươi ăn nói cho cẩn thận”.
“Người của ngươi tìm bọn ta gây chuyện thì ngươi giải thích như thế nào? Chẳng nhẽ ta im lặng để người của ngươi được đà lấn tới sao?”.
“Hừ”. Đáp lại, Phạn đường chủ hừ lạnh một tiếng nói. “Người của ta gây chuyện thì như thế nào?”.
“Các ngươi không nói một lời liền đánh người của ta, chưa kể các ngươi còn muốn đánh bổn đường chủ thành đầu heo? Ai cho các ngươi có cái quyền đó?”.
“…”.
“Thế nào?”. Phạn đường chủ đợi một lúc mà không thấy ai lên tiếng trả lời liền cười lạnh một tiếng nói. “Không trả lời được?”.
“Nếu các ngươi đã không trả lời được thì đừng trách bổn đường chủ ra tay độc ác”.
“Người đâu, bắt năm người này lại cho ta”.
Ngay sau mệnh lệnh của Phạn đường chủ thì những tên đệ tử đứng lẫn ở trong đám người phía bên dưới xông lên với số lượng gần ba mươi người và đang dần tăng lên.
Bị đám người bao vây tứ phía, cả năm người vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. Họ lo lắng không phải vì những tên này mà là ba vị đường chủ đang đứng ở phía bên ngoài. Năm người không dám chắc ba người kia sẽ không âm thầm ra tay.
Ngay khi bọn chúng định xông lên bắt lấy năm người thì không biết từ đâu truyền đến một thanh âm “Lốc cốc” giống như tiếng ly trà đặt xuống bàn. Nhưng thanh âm này lại rất lớn và nó còn mang theo một loại uy áp nào đó khiến chúng bị giật mình.
“Lại là loại thanh âm này?”. Ba vị đường chủ nghe thấy thế thì con ngươi đột nhiên co lại. Ánh mắt đảo qua đảo lại để nhìn xem là ai đang đứng ở trong bóng tối nhưng không thể phát hiện. Cho dù họ có đánh ra thần thức cảm ứng cũng không thể phát hiện, giống như loại thanh âm này là từ trên trời truyền xuống vậy.
Bỗng, ánh mắt của ba vị đường chủ cùng nhìn vào bên trong khung cửa sổ thì nhìn thấy một bóng dáng nam tử đang từ bên trong bước ra ngoài. Ánh mắt họ nhìn chằm chằm Đế Nguyên Quân như muốn nhìn thấy mọi thứ ở trên người hắn nhưng không thu được chút kết quả nào cả.
Và điều mà khiến họ cảm thấy lo lắng hơn là nam tử trẻ tuổi này vẫn chưa để lộ ra thực lực và theo như hai đạo thanh âm kia thì chắc chắn có liên quan đến người này. Nhìn Đế Nguyên Quân từng bước đạp không đi về phía năm người với tư thế hiên ngang và hai tay đưa ra sau lưng, mái tóc thì tung bay trong gió trông phất trần vô cùng.
Ánh mắt Đế Nguyên Quân nhìn liếc qua ba người một cái rồi chuyển qua nhìn chằm chằm Phạn đường chủ nói. “Ta đã không muốn gây sự mà sao người của ngươi cứ đến gây phiền phức”.
“Ngươi không cảm thấy phi lý sao?”.
“Ngươi đem người của ngươi quay về và phải bồi thường lại những gì mà ngươi đã làm thì chuyện này xem như bỏ qua”.
“Các ngươi đánh người của ta bị trọng thương mà còn muốn Phá Xuyên Đường phải bồi thường?”. Phạn đường chủ vẻ mặt đùng đùng tức giận tức giận, hai mắt hắn trừng lớn nhìn Đế Nguyên Quân quát. “Khinh người quá đáng”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân vẻ mặt băng lạnh nở một nụ cười nhẹ đáp. “Phá Xuyên Đường lớn lắm sao?”.
“Ta khinh thường các ngươi thì lại như thế nào?”.
“Ngươi…”. Phạn đường chủ bộc phát lượng chân nguyên còn lại ở trong người rồi lao lên. Ánh mắt hắn hiện lên từng sợi tơ máu tức giận đánh ra một chưởng hướng về phía Đế Nguyên Quân.
Nhìn Phạn đường chủ xông đến, Đế Nguyên Quân gương mắt hững hờ nở một nụ cười lạnh nói. “Chỉ dựa vào một Thiên Địa cảnh nhỏ bé như ngươi mà muốn động thủ với ta”.
“Lăn”.
Đế Nguyên Quân tay phải từ từ đưa lên, ở trong lòng bàn tay hắn đồng thời thúc dục hai đại chân nguyên lên đến đỉnh điểm rồi đánh ra một chưởng.
Oanh!
Song chưởng kinh khủng giao phong bộc phát một vụ nổ lớn và sóng xung kích kinh khủng bộc phát ra xung quanh. Nhưng rất nhanh sau đó, một đạo thân ảnh từ trong va chạm bị đánh văng ra xa gần mười trượng và khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Phạn đường chủ con người đột nhiên co rút lại, trên gương mặt lộ rõ vẻ không thể tin được. Ngay sau lần giao phong đó, Phạn đường chủ cảm nhận lòng bàn tay truyền đến một cảm giác đau nhức kịch liệt và cả cánh đột nhiên rủ xuống giống như không còn chút sức lực nào cả.
Dù cho một chưởng này không phải toàn lực nhưng đây chính là Thiên Địa cảnh nhưng lại bị đánh tan dễ đến như vậy. Thậm chí còn bị Đế Nguyên Quân đánh trọng thương. Phạn đường chủ ánh mắt nhìn Đế Nguyên Quân lộ rõ vẻ không phục.
“Tâm trạng của ta bây giờ rất tốt nên không tính toán với ngươi”. Đế Nguyên Quân quay người, hắn không thèm để ý đến ba vị đường chủ, nói. “Trong vòng ba ngày mà ta không nhìn thấy ngươi mang đồ bồi thường đến thì đừng trách ta tìm đến”.
“Đến lúc đó thì đừng trách ta ra tay độc ác”.
“Còn bây giờ thì cút đi”.
Bị Đế Nguyên Quân khinh thường và sỉ nhục, Phạn đường chủ vẻ mặt tức giận lên đến đỉnh điểm nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế vì thực lực của hắn bây giờ không thể đánh lại. Nên chỉ biết dẫn người rời đi, hắn đợi quay trở về Phá Xuyên Đường rồi mới tính tiếp.
Đợi Phạn đường chủ rời đi, hai người còn lại nhìn Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt kỳ dị cùng một nụ cười lạnh nói. “Các ngươi không nên đắc tội với Phá Xuyên Đường”.
“Ta khuyên các ngươi bây giờ nên rời khỏi đây nếu như muốn giữ lại cái mạng nhỏ”.
“Thiên kiêu thì như thế nào? Các ngươi ăn nói hàm hồ, ngông cuồng thì thường không thể sống lâu được”.
“…”.
Đế Nguyên Quân bước chân dừng lại, hắn ngoái đầu nhìn về phía hai người trưng ra gương mặt không thèm để ý rồi lạnh giọng nói. “Đắc tội?”.
“Chỉ là một thế lực nhỏ bé mà thôi, nếu như bọn chúng dám tới thì tự nhận lấy hậu quả”.
“Giun dế mà thôi”.
– —