“Ông này tức cười thật,” Billy lầm bầm. “Ông ấy hơi giống con chuột.”
Bọn kia đều công nhận, mặc dù Benjamin nhấn mạnh là ông Onimous có những năng lực phi thường.
“Mình đã nghĩ là con Hạt Đậu chết chắc,” nó nói, “nhưng ông Onimous chỉ cần đặt hai bàn tay ngồ ngộ của ông lên người Hạt Đậu là nó khỏe lại liền. Xong mấy con mèo cứ đi vòng quanh Hạt Đậu để giữ ấm cho nó, dù bọn chúng không thích chó.”
“Bọn chúng cũng không thích em,” Billy lẳng lặng nói. “Thú vật luôn thích em, nhưng bọn chúng thì không.”
Charlie chợt nhớ ra. “Billy có thể hiểu được loài vật,” nó nói với Benjamin. “Bồ có muốn Billy trò chuyện với Hạt Đậu không? Nó có thể nói cho tụi mình biết thực sự chuyện gì đã xảy ra.”
Benjamin nghi nghi hoặc hoặc. Nó nhìn Billy một cách lạ lẫm. “Billy cũng là người có phép thuật giống như bồ phải không?” nó hỏi Charlie.
“Ừ,” Charlie đáp. “Em làm được, phải không Billy?”
Thằng bé gật đầu.