– Hai nữ nhi của ngươi tại sao liên quan đến Miêu Nghị? Hãy nói rõ ngọn nguồn vụ việc ra!
An Như Ngọc kinh sợ, đành phải kể rõ sự thật, nguyên nhân đến từ Lưu Vân Sa Hải.
Khi biết Miêu Nghị bị đôi song sinh hiếp thì người bình tĩnh như Mục Phàm Quân trong mắt lộ tia kỳ dị.
– Lỗi không ở Miêu Nghị, tại sao ngươi muốn hại hắn? Ta nuôi ngươi lớn lên, từ khi nào bụng dạ hẹp hòi như vậy?
– Sư tôn có điều không biết! Ta vốn muốn gả hai nữ nhi cho hắn nhưng Miêu tặc rất đáng giận…!
An Như Ngọc kể lại mình nịnh Miêu Nghị thế nào, không tiếc bắt nữ nhi may áo cho hắn. Ai ngờ Miêu Nghị sau lưng gian díu với Lão Bản Nương của Phong Vân khách điếm, còn cưới người ta. Sau khi sự việc xảy ra An Như Ngọc rất là xấu hổ tức tối, hai nữ nhi bị bắt thêu thùa may vá thì càng xấu hổ hơn, suýt chút tự sát, nàng thật sự không nuốt trôi cơn tức này.
Mục Phàm Quân nghe xong sự thật thì đã hiểu, hóa ra lúc trước Miêu Nghị cướp Vân Tri Thu rồi không dám về Tiên quốc ra là có chuyện này.
Mục Phàm Quân nói:
– Thế đạo là như vậy, thân thể nữ nhân không chịu nổi bị vấy bẩn, mạnh như vi sư cũng không thể xoay chuyển thế đạo này. Sự việc đã đến mức này rồi không cách nào cứu vãn, hai nữ nhi của ngươi định gả cho người khác hay muốn các nàng suốt đời chỉ như vậy? Nếu muốn để các nàng gả cho người thì vi sư sẽ tự mình sắp xếp cho ngươi!
Mắt An Như Ngọc ướt lệ vụt ngẩng đầu lên nói:
– Trong thiên hạ có mẫu thân nào không muốn cho nữ nhi mình có chốn nương tựa tốt? Cầu sư tôn thành toàn!
Việc lớn cả đời của hai nữ nhi nếu được sư phụ ra mặt chống lưng thì không còn gì tuyệt vời hơn, ít nhất sau này trong Tiên quốc không ai dám nói linh tinh hoặc khiến hai nữ nhi của nàng chịu uất ức, nàng cầu còn không được.
Mục Phàm Quân nói:
– Lúc trước ngươi muốn gả hai nữ nhi cho Miêu Nghị, bọn họ đã trao thân cho hắn bây giờ còn ép buộc gả cho người khác thì không nói được. Vi sư làm chủ giúp ngươi, gả cho Miêu Nghị làm phòng nhì đi.
An Như Ngọc đầu tiên là vui mừng, nghe câu đầu còn tưởng sư phụ bắt Miêu Nghị bỏ Vân Tri Thu để cưới hai nữ nhi của nàng. Ai ngờ nghe câu sau mới biết Mục Phàm Quân kêu hai nữ nhi của nàng làm thiếp, An Như Ngọc ngẩn ngơ.
An Như Ngọc phản ứng lại, dập đầu xin:
– Sư tôn, Vân Tri Thu tiếng xấu lan xa, bỏ nàng không có gì không ổn. Đệ tử không muốn ủy khuất đôi nữ nhi, cầu xin sư tôn ra pháp chỉ bắt Miêu Nghị bỏ Vân Tri Thu!
Mục Phàm Quân mặt không biểu tình thoáng chốc âm trầm, mắt lóe tia tức giận lạnh lùng nói:
– Vân Tri Thu là bản tôn tự ban hôn cho Miêu Nghị, cho phép hai nữ nhi tái giá Miêu Nghị là đã khai ân! Pháp chỉ của bản tôn sao có thể thay đổi xoành xoạch, ngươi nghĩ pháp chỉ của bản tôn là trò đùa sao?
An Như Ngọc không biết tại sao Mục Phàm Quân khó chịu, bỏ một nữ nhân Ma quốc thì có gì khó?
An Như Ngọc lại dập đầu nói:
– Đệ tử không dám! Đệ tử chỉ là…
– Đủ rồi!
Mục Phàm Quân ngắt lời:
– Nữ nhân gả đúng người mới là quan trọng nhất, cuộc sống có tốt hay không chẳng liên quan gì đến làm chính thất hay phòng nhì. Vi sư tự mình làm chủ ban hôn, Miêu Nghị dám bạc đãi nữ nhi của ngươi sao? Hai nữ nhi của ngươi đã mất trong sạch, gả cho Miêu Nghị tốt hơn là gả người khác bị lạnh nhạt trách móc, ngầm chịu khổ cả đời. Ngươi cũng biết sự trong sạch của nữ nhân có ý nghĩa gì trong thế đạo này, tiếng người đáng sợ, giết người vô hình. Trong lòng ngươi cũng lo nghĩ điều này, nhưng ngươi ngại thân phận không chịu bỏ sĩ diện. Bây giờ vi sư đích thân tứ hôn là cho ngươi bậc thang leo xuống, ngươi muốn sao nữa? Gả hay không, hiện tại ngươi nói thẳng đi!
An Như Ngọc phải công nhận đã bị nói trúng tâm sự, làm mẫu thân sao có thể khiến nữ nhi cả đời không gả. An Như Ngọc không cam lòng để nữ nhi làm thiếp người ta, nhưng trên đời này nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường, trong lòng nàng cũng nghĩ gả cho Miêu Nghị là thích hợp nhất. Trên cõi đời này sự trong sạch của nữ nhân quá quan trọng. Nhưng An Như Ngọc không bỏ sĩ diện được, bây giờ Tiên Thánh đồng ý làm chủ là đã cho nàng bậc thang leo xuống.
An Như Ngọc suy tư một chốc, cuối cùng cắn răng trả lời:
– Nguyện nghe sắp xếp của sư tôn, gả!
Sắc mặt Mục Phàm Quân dịu lại:
– Tạm thời đừng tuyên dương ra ngoài, chờ năm sau đi. Sau tuế chước vi sư tự ban hôn cho hai nữ nhi của ngươi, chờ hai nữ nhi gả đi rồi ngươi ra cấm địa sau núi thay đại sư huynh của ngươi diện bích tư quá! Âu Dương Quang không quản lý được thê tử của mình, ta nghĩ vị trí Quân Sử nên đổi người. Tất cả chờ nữ nhi của ngươi gả cho người, sau đó kêu Âu Dương Quang đi thương hội ở Lưu Vân Sa Hải thay phiên An Chính Phong. Vị trí Quân Sử Tử Lộ đổi cho An Chính Phong đệ đệ của ngươi tiếp nhiệm.