Hàn Lập ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào Lôi thú, trong mặt lóe lên vẻ hứng thú.
Từ trong lôi điện đản sinh linh vật, tuy không biết là thật hay là giả, nhưng thấy lực thao túng lôi điện của con thú này kinh người như vậy, cho dù không phải vậy thì cũng là lôi điện chi thể trời sinh.
Có điều cho dù Lôi thú có thần thông cấp bậc Luyện Hư, lại có thể điều khiển lôi điện chi lực, cũng tuyệt đối không đáng để điếm chủ tốn nhiều tâm tư như vậy để hàng phục. Dẫu sao thì hắn cũng hứa rằng cho bọn họ ba loại vật phẩm, giá trị quyết không dưới một con linh thú cấp Luyện Hư. Càng đừng nói đến việc chiếu theo lời hắn nói, thúc sinh lôi thú tốn nhiều tinh lực và thời gian.
Xem ra con thú này không phải có thần thông lợi hại khác chưa thi triển thì nod cũng có công dụng cực lớn khác đối với nam tử khô gầy này. Như thế mới khiến hắn không tiếc phải trả cái giá lớn như vậy.
Kỳ thực điểm này không chỉ Hàn Lập, đại hán và âm nhu thanh niên cũng thầm hiểu trong lòng.
Nhưng ba người trong lòng lại có tâm tư khác nhau, lại thêm đều kiêng dè tu vi đáng sợ của điếm chủ, không hẹn mà cùng giả vờ như không biết.
Một linh thú cổ quái cấp Luyện Hư, cho dù lai lịch và công dụng đều rất khả nghi, cũng không đáng để bọn họ thực sự đắc tội với nam tử khô gầy này.
Hơn nữa trong ba người có aithực sự có suy nghĩ gì, thì cũng tuyệt đối không để lộ ra một chút nào ở nơi này.
“Được rồi, cái gì nên nói thì cũng nói rồi, không nên chậm trễ nữa, đến lúc làm chính sự rồi. Ta sẽ biến hóa cấm chế một chút, tạm thời chế trụ con thú này, sau đó các ngươi tiến vào, chú nhập lôi điện chi lực của các ngươi vào nó là được. Nhớ là nhất định phải kiên trì đến khi ta nói có thể thôi thì mới được dừng lại đó. Nếu không thì chỉ tổ phí công nhọc sức.” Điếm chủ nói một cách chắc chắn.
Lần này, ba người bọn Hàn Lập cũng không có ý kiến, tất cả đều đồng ý.
Điếm chủ gật gật đầu, lập tức tay áo rung lên, bức Tu Di Đồ lại xuất hiện trong tay. Lần này, hắn ném vật trong tay ra trước mặt, lập tức họa trục mở rộng ra.
Linh quang ngũ sắc tỏa sáng ở giữa, Tu Di Động Thiên đồ lại một lần nữa mở ra trước mặt mọi người.
Nam tử khô gầy miệng lẩm bẩm, một ngón tay điểm vào các nơi trong họa quyển rất nhanh.
Trong con ngươi của Hàn Lập ánh sáng màu lam lóe lên, lập tức nhìn rõ rất cả mọi thứ.
Những chỗ mà ngón tay nam tử khô gầy điểm vào, rõ ràng là cao đại các lâu nơi bọn họ đang ở trên tiểu sơn.
Một lát sau, Tu Du Đồ bạch quang đại phóng, đột nhiên bốc ra vụ khí màu trắng nhũ mờ mờ. Trong vụ khí, bốn vách tường từ tầng một đến tầng hai của các lâu trên họa đồ từ từ đổ ra bốn phía, sau đó hoàn toàn biến mất.
Hàn Lập thần sắc khẽ động, chưa kịp suy nghĩ kỹ xem việc này đại biểu cho ý gì thì đột nhiên dưới chân chấn động, các lâu chân thực không ngờ lại lung lay kịch liệt, trên tường ở xung quanh bạch quang chiếu rọi, sau đó giống như là đổ ra bốn phương tám hướng, sau cùng biến mất trong không trung.
Trong nháy mắt, đám người Hàn Lập và con Lôi thú trong quảng trường đều đứng dưới bầu trời xanh thẳm, các lâu ở bên dưới đã biến thành một quản trường giống như bình đài.
Hắc vụ trong cấm chế cuồn cuộn, Lôi thú ở bên trong rõ ràng đã bị kinh động.
Hàn Lập sờ sờ cằm, còn thanh niên và đại hán nhìn nhau, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đúng vào lúc này, điếm chủ quát khẽ một tiếng, không ngờ từ trong miệng phun ra một đạo huyết tiễn, nhập vào trong hoa trục. Trên trời cao vang lên tiếng sét đánh, lập tức cuồng phong gào thét, mây đen cuồn cuộn kéo đén.
Dưới tiếng ầm ầm không ngừng, từng đạo từng đạo ngân hồ từ trong mây đen hiện ra, giống như là yêu ma hàng thế, toàn bộ đều tụ tập ở khoảng không trên bình đài mà bọn Hàn Lập đang đứng.
Không đợi ba người bọn Hàn Lập mở miệng hỏi, nam tử khô gầy chủ động giải thích: “Với kinh nghiệm thất bại lúc trước của ta, chỉ bằng vào lôi điện chi lực của ba người các ngươi thì e rằng vẫn không đủ, cho nên ta kích phát tất cả thiên đại nguyên khí chứa trong Tu Di Động Thiên Hồ, để ảo hóa ra yêu lôi chi lực, hòng trợ giúp các người một tay. Sau chuyện lần này, bức tranh này sẽ bị hủy một nửa. Cho nên lần này, lão phu coi như là được ăn cả ngã về không. Hi vọng mấy vị đạo hữu nhất định phải tận lực tương trợ, chỉ cần hàng phục được con linh thú này, ta không những sẽ án theo vật đã ước định mà giao cho các ngươi, ngoài ra còn tặng chư vị đây một lượng kinh thạch lớn.”
Nói tới câu sau cùng, vẻ mặt của điếm chủ không ngờ lại biến thành ngưng trọng dị thường.
Ba người bọn Hàn Lập mừng rơn, tất nhiên đều nhao nhao tỏ ý nhất định sẽ hết sức giúp đỡ.
Nam tử khô gầy thấy vậy liền gật đầu, sau đó hai cảnh ở sau lưng đột nhiên vỗ một cái về phía họa trục ở trước mặt, lập tức một luồng ánh sáng trắng cuồn cuồn bắn ra, bao bọc Tu Di Đồ vào bên trong.
Mà sau khi bức tranh này sau khi quay một vòng trong ánh sáng, đột nhiên lộ ra vô số các loại phù văn. Sau cùng rầm rầm một tiếng, không ngờ lại hóa thành một cột sáng năm màu, lao vào trong mây đen trên trời cao rồi biến mất không thấy đâu.
Một cảnh khó tin đã xuất hiện.
Sau khi mâu đen trên không trung cuộn trào, đột nhiên phát ra tiếng sấm sét long trời lở đất, lập tức trong đám mây hiện ra một đạo ngũ sắc điện hồ to cỡ cổ tay, màu sắc cực kỳ diễm lệ, chớp động không ngừng trong đám mây, giống như một con rắn năm màu vừa từ trong mây bò ra.
“Ngũ sắc thiên kiếp?” Hắc giáp đại hán vừa thấy ngũ sắc lôi điện, thốt lên một tiếng.
“Các hạ yên tâm, đây không phải là ngũ sắc thiên lôi chân chính khi Phi Linh vương độ kiếp đâu, chỉ là ta mượn một tia thiên địa nguyên khí chi lực, bắt chước ra mà thôi. Uy lực không bằng một phần nghìn ngũ sắc lôi kiếp chân chính. Mấy vị cứ yên tâm đi.” Điếm chủ nghiêm nghị nói.
Hàn Lập và thanh niên vốn cũng lộ ra vẻ sợ hãi vừa nghe thấy vậy, thần sắc cũng trở nên nhẹ nhõm.
Hàn Lập nhìn ngũ sắc lộ điện ở trên không, trong mắt thỉnh thỏang lại lóe lên vẻ hoảng sợ.
Ngũ sắc thiên lôi này, chính là lại lôi kiếp đặc biệt của loại tồn tại như tu sĩ cấp bậc Đại Thừa, không phải là thứ mà Tử kim lôi kiếp của tu sĩ hợp thể có thể sánh bằng.
Cho dù chỉ có uy lực một phần một ngàn thì dưới một kích của ngũ sắc lôi điện này, mấy người ở mặt ở đây có thực sự đỡ được hay không thì không ai có thể nói chắc được.