“Nghe nói em còn nói Đường Lăng tìm hai vệ sĩ cho mình.” Cậu ba Nguyễn nói lời này thì trong giọng nói mang theo lạnh lẽo, có mùi chua chua.
Chuyện tìm vệ sĩ mà cô cũng tìm Đường Lăng, mà không tìm anh, vì sao chứ?
“Hả? À.” Tô Khiết không nghĩ tới anh đột nhiên nhắc tới chuyện này, anh bỗng thay đổi chủ đề nên cô không theo kịp, nhưng anh đã biết cô nói Đường Lăng tìm vệ sĩ cho mình, sợ là không có gì anh không biết.
“Tô Khiết, chuyện gì em cũng tìm Đường Lăng, vậy anh là cái gì? Đối với em thì anh là gì?” Cậu ba Nguyễn vẫn luôn bình tĩnh, không chút gợn sóng, nhưng lúc này anh không còn như vậy.
Tô Khiết nghĩ vấn đề này, anh và cô được coi là gì?
Cô cảm thấy vấn đề này có chút phức tạp, một lời khó nói hết.
Cậu ba Nguyễn hiếm khi thấy cô suy nghĩ, không trả lời, anh thở ra một hơi, vấn đề này cần cô nghĩ lâu như vậy sao?
“Đối với em mà nói, anh là người dư thừa?” Cậu ba Nguyễn cảm thấy mình tức muốn nổ phổi, có phải ở trong lòng cô thì anh là người dư thừa đúng không? Cho nên cô gặp chuyện gì cũng không muốn tìm anh.
“Đôi khi cũng không phải.” Tô Khiết nhìn anh, con ngươi lóe lên, còn nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nói ra một câu như vậy.
Lời này mắc kẹt ở ngực cậu ba Nguyễn, lên không được, xuống không xong, cô nói đôi khi cũng không phải, ý là đôi khi anh là người dư thừa, đối với cô thì anh là người dư thừa?
Sao anh lại muốn bóp chết cô chứ, anh cảm thấy người phụ nữ này sinh ra để làm cho anh tức chết.
Cậu ba Nguyễn cảm giác mình dùng hết sức lực mới kiềm chế không đưa tay bóp cổ cô.
Tô Khiết nhìn anh, cô nhìn vẻ mặt hận không thể bóp chết trên mặt anh thì trong lòng cười thầm, lại chậm rãi nói: “Bởi vì anh là duy nhất, không thể thay thế.”
“Hiện tại em mới nói lời tốt, trễ rồi, hơn nữa lời nói của em quá cứng ngắc.” Cậu ba Nguyễn cho rằng cô thấy anh tức giận mới ý thức được mình nói sai, cho nên cô mới sửa lại lời nói, vì thế lúc này anh càng tức giận.
Cậu ba Nguyễn quyết định hiện tại cho dù cô nói gì, anh cũng sẽ không tin, sẽ không tha thứ cho cô!!
Người phụ nữ này thật sự làm cho người ta tức giận!!