“Cho nên ta cần một chiến đài chỉ có hai chúng ta”.
“Ta hiểu rồi”, Thái Hư Cổ Long hít sâu, ánh mắt nó nhìn Diệp Thành đã thay đổi, nó có thể nghe ra được sự tự tin trong lời nói của Diệp Thành, tự tin một mình có thể tiêu diệt được Doãn Chí Bình, đó không phải là sự ngông cuồng mà là một loại tín niệm, tự tin dũng mãnh vô địch.
Rầm! Đùng!
Khi cả hai đang trò chuyện thì ở một bên hư không vang lên tiếng nổ rầm trời.
Nơi đó, sương khói cuộn trào, sát khí lạnh băng, thần quang vạn đạo, khí thế sục sôi, mặc dù chỉ là mấy chục bóng hình nhưng lại như nghìn quân vạn mã đang phi nước đại.
Nếu nhìn kĩ thì đó chính là kẻ mạnh của Thanh Vân Tông, đi đầu chính là một trong những lão tổ của Thanh Vân Tông: Thanh Vân Lão Tổ.
“Giết, không để sót một tên”, Thanh Vân Lão Tổ gằn lên lạnh lùng đầy uy nghiêm.
Ngay lập tức, những kẻ mạnh của Thanh Vân Tông với sát khí ngút trời lao đến, chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, mấy chục tu sĩ ở cảnh giới Không Minh tầng thứ chín với uy lực mạnh mẽ sát phạt đến.
Mẹ kiếp!
Thấy những kẻ mạnh của Thanh Vân Tông sát phạt đến, Diệp Thành lên tiếng mắng chửi, hắn không nói thêm lời nào mà quay người toan bỏ chạy.
Nên biết rằng chín tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thiên của Thanh Vân Tông đều mạnh như lão tổ, còn mấy chục tu sĩ ở cảnh giới Không Minh tầng thứ chín nếu cùng đánh về phía này thì sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Phía này, Cơ Tuyết Băng cau mày, hít vào một hơi thật sâu, cô không thể không quay người lướt đi như một đạo thần mang.
Lại nhìn sang Doãn Chí Bình, sắc mặt của hắn vô cùng tôi độc, khả năng chiến đấu cũng ngút trời, nhưng hắn cũng không thể không dè chừng, trước đó hắn tính kế hại Thanh Vân Tông khiến Thanh Vân Tông tổn thất nghiêm trọng, người của Thanh Vân Tông chỉ muốn tìm hắn tính sổ, hiện giờ thấy trận thế khổng lồ đó của Thanh Vân Tông, nếu bọn họ tha cho hắn mới là lạ.