Ta cười ha ha một tiếng, cố sức vỗ vỗ vai của Trần Tử Tô, rồi đi tới tiểu lâu .
Lâm Sở Nhi vẫn đang đợi ta, thấy ta trở về, nàng mừng rỡ từ trong tiểu lâu chạy tới đón, khi tới gần ta, bước chân mới chậm lại, trở nên rụt rè hơn .
Ta mỉm cười nói :
“Muội vẫn đang đợi ta?”
Lâm Sở Nhi cười yếu ớt, nàng nhẹ giọng nói :
“Muội đã chuẩn bị xong cơm nước rồi. “
Nhìn một bàn đầy thức ăn tinh xảo, ta không khỏi lấy làm kinh hãi, thủ pháp nấu nướng của trù sư vương phủ ta đã quen. Nhưng mà nhìn những món ăn trên bàn này tinh xảo hơn nhiều lắm . Nguồn: http://thegioitruyen.com
Duyên Bình cười nói :
“Vương phi bận rộn tròn một buổi sáng, những thức ăn này toàn bộ do đích thân người làm cho tiểu chủ nhân. “
Trong lòng ta tràn ngập cảm giác ấm áp .
Lâm Sở Nhi ôn nhu nói :
“Trù nghệ của Sở Nhi không tinh, mong rằng điện hạ không nên ghét bỏ. “
Ta ha ha cười nói :
“Sao lại như vậy chứ. “
Ta cầm đôi đũa gắp một món ăn, chỉ thấy nó tinh thuần mát lạnh, còn hơn là ngự trù trong hoàng cung làm, thực sự là không nhận ra đây là do vị tiểu kiều thê của ta làm .
Lâm Sở Nhi thấy ăn quá nhanh, nên mỉm cười .
Cho tới bây giờ, chúng ta mới cảm nhận được sự vui vẻ của tân hôn .
Màn đêm phủ xuống, đây là đêm thứ hai chúng ta kết hôn, giờ đã lên đèn, ta đứng dậy đi ra ngoài cửa .
“Huynh đi đâu vậy?”
Lâm Sở Nhi ở phía sau ta nói .
Ta mỉm cười, cố ý nói :
“Ta tới thư phòng đọc sách. “
Đôi mắt đẹp của Lâm Sở Nhi trở nên ảm đạm, có chút u oán nói :
“Đêm khuya rồi điện hạ còn khổ công đọc sách ư?”
Ta cố ý thở dài nói :
“Sở nhi, ta không muốn ép buộc muội, ta sẽ chờ, đợi cho tới khi muội tiếp nhận tướng công này mới thôi. “
Ta làm bộ muốn mở cửa rời đi .
Lâm Sở Nhi bỗng nhiên vọt tới, từ phía sau ôm lấy ta, nhẹ giọng khóc nức nở nói :
“Bình ca ca, muội không cho huynh đi. .. Sở nhi đã sớm coi huynh là phu quân của mình rồi. “
Ta cười khổ nói :
“Trong lòng của muội coi ta là phu quân hay là coi Bình ca ca là phu quân?”
Ta thậm chí có cảm giác mình ăn dấm chua .
Lâm Sở Nhi áp khuôn mặt vào lưng của ta, nói :
“Sở nhi biết Bình ca ca chính là Dận Không, Dận Không chính là Bình ca ca, từ khi huynh giúp muội cản mũi tên kia. .. Muội đã biết huynh chính là Bình ca ca, là Bình ca ca bảo hộ muội cả đời…”
Câu nói này đã chạm tới nội tâm của ta, ta bỗng nhiên xoay người lại, cố sức đem Lâm Sở Nhi kéo vào trong lòng, đôi môi không khách khí hôn tới đôi môi anh đào của nàng .
Khi hai môi chạm vào nhau, thân thể mềm mại của Lâm Sở Nhi chấn động, khuôn mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng mở miệng, cho đầu lưỡi của ta xâm nhập vào bên trong .
Cái lưỡi nguyệt thơm lảng tránh khiêu khích của ta, hương thơm bay vào trong miệng của ta, chúng ta hòa nhập vào nhau .
Đôi lông mi đen dài của Sở Nhi láy động, đối với lần đầu tiên này chờ mong, nhưng cũng khẩn trương .
Do hành động quá độ, nên vết thương trên vai đau đớn, ta nhịn không được hừ một tiếng .
Sở nhi mở đôi mắt đẹp, không hôn ta nữa, cái miệng yêu kiều hổn hển nói :
“Thương thế của huynh…”
Đôi môi của ta lại dính lên cái tai ngọc của nàng, khí tức nam tử khiến cho thân hình nàng run rẩy, câu định nói nhất thời quên mất .
Ta dùng đầu lưỡi liếm dọc theo gáy ngọc, hô hấp của Sở Nhi trở nên gấp gáp, bộ ngực mê người phập phồng .
Tay trái của ta chậm rãi cởi ngoại bào của nàng, di chuyển dần dần lên bộ ngực của nàng, đùa nghịch cái yếm bạc, rồi xoa xoa nắn nắn .
Sở nhi bị ta xoa nắn thì khẩn trương, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng lên .
“Điện hạ…”
Nàng run giọng kêu lên .
“Tiểu Đinh Đương, gọi Bình ca ca…”
Ta thấp giọng nói .
“Bình ca ca…”
Ta và Sở nhi ôm nhau đi tới bên giường hỉ, dù sao ở vai phải của ta còn có thương tích, cởi quần áo bất tiện, Sở nhi xấu hổ thay ta bỏ đi áo khoác, cúi đầu thật sâu không dám nhìn ta .
Ta cười nói :
“Lẽ nào chúng ta cứ như thế này động phòng ư?”