Thịnh Kiều lẳng lặng nhìn anh chàng.
Anh chàng rũ mắt, giấu đi cả nụ cười: “Theo xe, theo lịch trình tư nhân, theo tới nhà anh, gõ cửa nhà anh, gọi số điện thoại riêng của anh, anh cảm nhận được hết, anh cảm thấy sắp điên rồi.”
Đáy mắt anh chàng nảy lên sự đau khổ không muốn nhớ lại, anh chàng thì thầm: “Ngày hôm đó lịch trình tư nhân của anh lại bị bám đuôi, anh thật sự không nhịn được, bắt tài xế dừng xe, xuống xe đi đến cạnh chiếc Minibus ở đằng sau, rất tức giận gõ cửa sổ xe. Bên trong có hai cô gái, tuổi còn rất trẻ, anh đã mắng các bạn ấy, dùng những từ ngữ rất quá đáng.”
Anh chàng chống đôi tay lên đầu, nhắm mắt lại: “Lúc ấy anh thật sự rất tức giận, anh thật sự không ngờ về sau sẽ thành ra như thế.”
Thịnh Kiều nhẹ giọng hỏi: “Sau này xảy ra chuyện gì vậy?”
Thẩm Tuyển Ý cắn răng, hồi lâu, tiếng nói run rẩy mới rịn ra khỏi kẽ răng: “Anh trở lại trên xe, tài xế tiếp tục lái xe. Xe lên cầu, chiếc Minibus kia cũng đi theo, chạy được mấy giây nhỉ? Hơn mười giây à? Đột nhiên vọt xuống khỏi cầu, rơi vào sông……”
Hai cô gái trẻ và một tài xế, ba sinh mệnh, bị chôn vùi toàn bộ trong vụ tai nạn giao thông này.
Chẳng ai biết lúc ấy đã xảy ra chuyện gì trong xe, tại sao lại đột nhiên xuất hiện biến cố như vậy. Không ai biết được, các bạn ấy gặp phải tai nạn giao thông khi đang theo đuổi lịch trình của minh tinh, kể cả người nhà.
Thẩm Tuyển Ý không chịu liên lụy bởi vụ tai nạn xe cộ này, nhưng anh chàng tận mắt thấy toàn bộ quá trình chiếc xe kia lao xuống khỏi cầu, mà chỉ trước đó mấy phút, anh còn nổi sùng với người trong xe.
Anh cảm thấy đó là lỗi của anh.
Nếu lúc ấy anh nhịn một chút thì tốt rồi.
Nếu lúc ấy anh không xuống xe mắng các bạn ấy, nói những lời quá đáng ấy, khiến các bạn ấy đi theo anh, thì sẽ thế nào nhỉ?
Là anh đã hại họ.
Từ đó lưng anh đeo tội ác và áy náy, làm như không thấy toàn bộ hành vi của fan cuồng.
Nhịn một chút, thì có sao đâu?
Đôi tay anh bụm mặt, cúi đầu thật sâu.
Thịnh Kiều nói không ra lời hồi lâu, cô thậm chí không biết nên an ủi anh chàng như thế nào. Triệu Ngu nói sai rồi, tài ăn nói của cô cũng không tốt, trong tình hình thế này, cô hoàn toàn không có cách nào.
Hồi lâu, cô chỉ có thể nói một câu khô khốc: “Đó không phải là lỗi của anh.”
Anh chàng cười nhẹ một tiếng: “Tất cả mọi người đều nói như vậy, nhưng anh chẳng có cách nào tha thứ cho chính anh.”
Cô nỗ lực sắp xếp từ ngữ: “Có thể là tài xế đột nhiên phát bệnh, cũng có thể là do xe xảy ra vấn đề gì mà. Anh không công bố công khai lịch trình, cũng không bắt các bạn ấy đi theo xe anh, đây không phải là lỗi của anh……”
Thịnh Kiều còn đang vắt hết óc tìm cớ, nhưng thật ra trong lòng cô rõ ràng, những lý do này, trong bốn năm nay nhất định anh chàng đã nghe rất nhiều lần.
Thẩm Tuyển Ý đột nhiên nói: “Tiểu Kiều, cho anh mượn vai em một chút.”
Cô đứng dậy đi qua, ngồi xuống bên cạnh anh chàng, còn duỗi thẳng eo, để anh chàng có thể dựa thoải mái một chút. Thẩm Tuyển Ý lại không dựa vào, mà duỗi tay ôm lấy cô.
Hương vị đàn ông rất xa lạ, người cô cứng đờ, theo bản năng muốn đẩy ra, lại bắt bản thân phải nhịn lại.
Thẩm Tuyển Ý ôm cô, cằm gác lên vai cô, thì thầm: “Cảm ơn em đã sẵn lòng tới an ủi anh.”
Cô duỗi tay vỗ vỗ lưng anh: “Đều là anh em mà.”
Anh chàng cười một tiếng, thấp giọng hỏi: “Người anh em, có phải em đang ở bên đối thủ của anh không?”
Thịnh Kiều mím môi dưới, ừ nhẹ một tiếng.
Anh im lặng cười cười, chụp đầu cô, “Là anh em, lòng dạ phải rộng lớn, anh không so đo với em nữa. Nếu đối thủ đối xử với em không tốt, người anh em này sẽ giúp em tẩn hắn.”
Anh chàng buông cô ra.
Thịnh Kiều hơi không tự nhiên, nhìn đông ngó tây, lại hỏi anh chàng: “Có muốn uống rượu không?”
Thẩm Tuyển Ý nhướng mày: “Được đấy.”
Thịnh Kiều gọi điện thoại cho Triệu Ngu, không bao lâu sau Triệu Ngu liền ôm một thùng bia sang.
Trên mặt Thẩm Tuyển Ý đã không còn nhìn ra được sự đau khổ mới nãy, cụng ly tu ừng ực với Triệu Ngu vui đáo để. Thịnh Kiều vốn dĩ không giỏi uống rượu, nhưng vì an ủi anh chàng, cũng uống một ly. Ba người uống đến ngã trái ngã phải, Triệu Ngu bóp mặt Thịnh Kiều nói: “Biết tại sao tớ lại tìm cậu đi an ủi hắn không?”
Thịnh Kiều cười ngây ngô: “Bởi vì tài ăn nói của tớ giỏi, người quản lí của tớ làm bán hàng đa cấp.”
Triệu Ngu vung chai rượu lên, chỉ vào Thẩm Tuyển Ý: “Bởi vì hắn thích cậu đấy, khà khà, Thẩm ngu đần thích cậu, còn tưởng rằng chính mình che giấu rất khá, nhưng đã bị tớ phát hiện từ lâu rồi.”
Thẩm Tuyển Ý say khướt nạt cô nàng: “Nói bậy! Đừng xúc phạm tình anh em thuần khiết của tụi tui!”
Triệu Ngu cười nhạo: “Dám động tâm mà không dám thừa nhận, gái mình thích bị cướp mất là đáng đời.”
Thịnh Kiều chỉ chỉ Thẩm Tuyển Ý, lại chỉ chỉ chính mình, choáng váng nói: “Nhưng mà tớ thích Hoắc Hi á, làm sao bây giờ đây?”
Triệu Ngu cũng hỏi: “Đúng vậy, làm sao bây giờ đây?” Cô nàng nhìn về phía Thẩm Tuyển Ý, cười ngây ngô: “Hay là anh thích em đi?”
Thẩm Tuyển Ý say khướt đánh giá cô nàng hồi lâu, từ chối theo một cách rất không cho nhau mặt mũi: “Không cần, em dữ quá.”
Triệu Ngu: “Huhuhu người ta dữ chỗ nào, người ta dịu dàng thế này.”
Thịnh Kiều: “Đúng rồi đúng rồi, Ngu Ngu nhà chúng ta rất dịu dàng.”
Thẩm Tuyển Ý còn cứng cổ: “Vậy cũng không thích!”
Triệu Ngu rất tức giận: “Kiều Kiều! Xử hắn!”
Thịnh Kiều: “Xử anh ta đi!”
Hai cô gái uống say đến mức chân nam đá chân chiêu, một trái một phải nhào lên, đè lấy Thẩm Tuyển Ý cũng đã say không dậy nổi. Thịnh Kiều xắn tay áo gào lên: “Ngu Ngu, đè ổng ra!”
Triệu Ngu: “Được!”
…………
Khi trợ lý của từng người mở cửa vọt vào trong phòng, cảnh tượng họ thấy chính là Triệu Ngu đang ghé lên người Thẩm Tuyển Ý lột quần áo của anh chàng, Thịnh Kiều ở bên cạnh làm dấu hiệu cố lên trợ uy.
Còn Thẩm Tuyển Ý, đã ngủ say như chết rồi.
Trợ lý: “…………”
Nếu đến muộn một bước, Tuyển Tuyển nhà mình đã mất zin rồi huhuhu.
Phụ nữ sau khi say rượu thật là đáng sợ.