Bọn họ ở trước cửa thành hàn huyên chút lời, cùng tiến vào thành. Bữa ăn của Chu Quế thiết trong phủ hắn, trên bàn lại không làm sao nhắc tới chuyện công việc được. Chu Quế biết tin Thẩm Trạch Xuyên sinh bệnh trên đường, sau khi ăn xong liền tự mình đưa Thẩm Trạch Xuyên ra phủ, chỉ nói vạn sự đều không vội, đợi Đồng tri nghỉ ngơi một đêm rồi bàn tiếp cũng vẫn kịp.
Lời tuy như vậy, Thẩm Trạch Xuyên vẫn lưu Kiều Thiên Nhai ở lại Chu phủ. Lát nữa Chu Quế và Khổng Lĩnh sẽ ở thư phòng triệu tập phụ tá nói chuyện Trà Châu, khi ấy để Kiều Thiên Nhai dự thính trả lời cũng sẽ không bỏ lỡ chuyện gì.
Ở một phía khác Kỷ Cương cũng đã chờ rất lâu, đứng ở cửa ngõ từ xa ngóng thấy Thẩm Trạch Xuyên là tới đón. Lúc này đúng cảnh hoàng hôn, Thẩm Trạch Xuyên rũ ống tay áo xuống, Kỷ Cương liền không nhìn thấy vết thương kia được. Ông nhìn Thẩm Trạch Xuyên từ trên xuống dưới, sau đó hỏi: “Làm sao trên đường lại bệnh nữa rồi? Trước khi đi không phải đã dặn Tùng Nguyệt chuẩn bị áo khoác rồi sao, chính vì lo trên đường trở trời đấy.”
Thẩm Trạch Xuyên nhấc cánh tay phải lên, dẫn sư phụ vào cửa, nói: “Phong hàn thôi, không có gì đáng ngại, đều là chuyện nhỏ cả. Sư phụ ăn chưa? Vừa nãy ngồi một bữa ở Chu phủ, con vẫn chưa ăn no đâu.”
Kỷ Cương cùng Thẩm Trạch Xuyên sóng vai vào cửa, còn muốn hỏi han bệnh tình, lại bị cụm “chưa ăn no” của Thẩm Trạch Xuyên dẫn đi rồi, ông vui vẻ nói: “Sư phụ sớm đoán thế mà, biết hôm nay con về đến nhà nên sáng sớm đặc biệt đi chọn mấy con cá béo rồi. Con muốn ăn cái gì, sư phụ đều nấu cho con, đã chế biến sạch rồi, nguyên liệu cũng chuẩn bị đủ hết, rất nhanh thôi!”
Đinh Đào ghé tới từ phía sau, thò đầu ra nói: “Công tử, công tử về nhà rồi nè!”
Lịch Hùng cũng chạy phía sau gọi công tử theo, chim sẻ của Đinh Đào nhảy trên bả vai hắn cũng ríu ra ríu rít. Từ cửa đến đình viện chỉ có vài bước chân mà náo nhiệt hơn cả bên ngoài. Hoa cỏ trong viện được chăm sóc còn tốt hơn so với trước khi y đi, phòng lớn buồng chính rộng rãi, rèm trúc đều đã vén lên, nhìn rất dễ chịu.
Thẩm Trạch Xuyên cùng Kỷ Cương lại ăn một bữa, hỏi thăm tiến độ công phu của Đinh Đào và Lịch Hùng. Cũng may thương thế của y chính là tay trái, trong bữa ăn luôn đặt trên đầu gối, không khiến Kỷ Cương nghi ngờ. Trong phòng náo nhiệt mãi đến tận giờ tý mới tán, Kỷ Cương bảo Thẩm Trạch Xuyên nên sớm nghỉ ngơi. Bởi vì buổi tối là Kiều Thiên Nhai trực ban, hắn liền xách Đinh Đào và Lịch Hùng đi ra ngoài.
Trong phòng tức khắc liền yên tĩnh lại, giờ Thẩm Trạch Xuyên mới thở phào. Y cởi ngoại bào ra, các thị nữ thả mành xuống, châm huân hương lên. Phòng của bọn họ vốn quen không cho người ở lại hầu hạ đêm, thị nữ lùi về hành lang, trong phòng chỉ còn mỗi Thẩm Trạch Xuyên.
Thẩm Trạch Xuyên tắm rửa thay y phục, trở về trong phòng phủ thêm áo ngoài, khêu đèn viết thư. Giờ sửu một khắc Kiều Thiên Nhai quay lại, mang theo quyển tập mà hội Chu Quế mới lập ra nộp lên bàn Thẩm Trạch Xuyên.
Thẩm Trạch Xuyên gấp thư lại, nói: “Ly Bắc gần đây có tin tức gì?”
Cánh tay Kiều Thiên Nhai vắt áo khoác, hắn nói: “Tin xấu, sáng mai chủ tử nghe thì hơn, đêm nay có thể ngủ ngon giấc.”
Thẩm Trạch Xuyên lật sách, nói: “Xấu nhất chính là người Biên Sa đã đánh đến cửa rồi, ngươi nói đi.”
Kiều Thiên Nhai chuyển qua ghế tựa, lại bước lên nói: “Vậy thì không có, chỉ có tin tức của Hầu gia thôi. Hầu gia mang theo Cấm quân đến cảnh nội Ly Bắc, không nhắm thẳng phía Bắc về đại cảnh gặp thế tử, mà lại đi Biên Bác doanh ngay bên Trung Bác. Hầu gia đợi tại Biên Bác doanh một đêm, ngày kế mang binh đi tập kích, đánh gọn Sa Tam doanh trước rồi, lập được một công cho lão vương gia.”
Thẩm Trạch Xuyên ngước mắt, suy nghĩ chốc lát rồi cười lên: “Sa Tam doanh không phải là công nhỏ.”
“Đúng vậy phải không?” Kiều Thiên Nhai nói tiếp, “Công lớn thế này, phải thưởng nhỉ.”
Thẩm Trạch Xuyên nghe lời này liền hỏi: “Vương gia thưởng hắn cái gì?”
Kiều Thiên Nhai duỗi ngón tay, nói: “Thưởng Hầu gia của chúng ta một cái doanh.”
Thẩm Trạch Xuyên hơi nhíu mày.
Kiều Thiên Nhai nói tiếp: “Chính là Biên Bác doanh, vương gia lưu Hầu gia ở nơi đó. Còn Sa Tam doanh mà Hầu gia đánh xuống, Vương gia lại giao cho Quách Vi Lễ. Người này chủ tử có nhớ không? Chính là vị lão ca ngày trước mưu hại Cốt Tân tư thông với địch đấy. Hai bên giao tiếp không được vui, Hầu gia lùi lại phía sau, bị Sa Tam doanh và Liễu Dương tam đại doanh kẹp ở giữa, chiến sự hướng bắc hướng đông đều chẳng có bóng dáng hắn.”
Thẩm Trạch Xuyên buông ngón tay, khép sách lại, y nói: “Biên Bác doanh là đại doanh mà thế tử dùng làm tiếp tế, Sách An ở nơi đó chính là quản đồ quân nhu Ly Bắc.”
Thế nhưng trong thiết kỵ Ly Bắc không thiếu tướng quân quân nhu, tại sao Tiêu Phương Húc nhất định phải bảo Tiêu Trì Dã làm? Chưa nói thứ khác, Tiêu Trì Dã làm tướng quân quân nhu này còn khó hơn việc hắn làm chủ tướng Sa Tam doanh. Nếu như Tiêu Trì Dã ở Sa Tam doanh, vậy chỉ cần mang theo Cấm quân đánh người Biên Sa một trận ra trò, dần dần có được chiến công trên người, lời đàm tiếu nào cũng sẽ tự nhiên tan thành mây khói, khi đó hắn lại tiến vào nơi giao chiến phía Bắc, giao thiệp với tướng lĩnh Ly Bắc cũng có cái thế hơn. Nhưng hắn làm tướng quân quân nhu ở Biên Bác doanh, trước hết ở trong hàng tướng lĩnh đã thấp hơn một bậc rồi, đó là phải nghe yêu cầu sai khiến khắp nơi, chạy đưa vật tư khắp Ly Bắc. Công việc này không chỉ không dễ làm, còn dễ chịu oan ức, tính về chiến công thì không bằng chủ tướng đánh trận tiền tuyến, nhưng lại không chịu khổ ít hơn người khác chút nào.
Kiều Thiên Nhai trầm mặc chốc lát, thăm dò hỏi: “Có phải Hầu gia được vương gia nhặt về không vậy? Đãi ngộ này đâu chỉ là kém hơn thế tử có xíu.”
Thẩm Trạch Xuyên nhìn hắn, nói: “Ta thấy ngươi mới giống là được nhặt về.”
Kiều Thiên Nhai giơ tay tỏ ra đã hiểu, ngậm miệng lại.
Thẩm Trạch Xuyên niêm phong thư cẩn thận rồi đưa cho Kiều Thiên Nhai, nói: “Tối nay phái người đưa thư này. Không còn sớm nữa, đêm nay cũng không cần ở ngoài gác đêm, về viện nghỉ ngơi đi.”
Kiều Thiên Nhai gần ra tới cửa bị Thẩm Trạch Xuyên gọi lại.
Hắn vừa quay đầu nhìn thần sắc Thẩm Trạch Xuyên liền khẩn thiết nói: “Ta biết, ta nhớ kỹ mà, chuyện vết thương kia đã qua rồi, ta không nói với Hầu gia đâu.”
Thẩm Trạch Xuyên bị hắn nói kiểu chêm chọc, lại quên mất mình muốn nói gì, cạn lời nên phất tay, ra hiệu Kiều Nguyệt Nguyệt có thể chóng ra cửa được rồi.
Kiều Thiên Nhai vừa đi, Thẩm Trạch Xuyên cũng không ngồi quá lâu, lúc này đã là đêm khuya, y tắt đèn lên giường, nghe tiếng ếch trong viện lại kêu vang, không biết là Đinh Đào hay Lịch Hùng chộp về, ồn ào khiến y không ngủ được.
Không biết qua bao lâu, ý thức của Thẩm Trạch Xuyên mới mơ hồ. Bên cạnh y không có ai, chỉ có huân hương bầu bạn thơm thoảng say sưa, tiến vào trong mộng chẳng biết vì sao lại biến thành mùi máu tanh mặn. Hố trời Trà Thạch đã lâu chưa từng xuất hiện đang ở ngay dưới chân, Thẩm Trạch Xuyên quan sát nó, vậy mà bên dưới chẳng có gì.
Tiếng ếch kêu loáng thoáng, Thẩm Trạch Xuyên ra chút mồ hôi, vô thức trở mình lại, trốn tránh tiếng ếch kia.
Hố trời Trà Thạch đêm nay không có gió tuyết, mặt trời trên cao chiếu rọi, phơi khiến da thịt Thẩm Trạch Xuyên xót nhói, mồ hôi chảy mãi không thôi. Trong hố này rõ ràng không có thi thể, Thẩm Trạch Xuyên lại cảm thấy xung quanh mình toàn là những con người không thể nhìn thấy, làm cho y hô hấp không thông. Y không nhịn được gỡ cổ áo buộc chặt, trong lúc thở dốc bị mồ hôi hột thấm ướt đôi mắt, nhìn thấy trong hố trời có một người đang nằm.
Đó là chính y.
Lưng Thẩm Trạch Xuyên đột nhiên bị ý lạnh xuyên qua, y nhớ về Tề Huệ Liên. Tiên sinh đang gào tên y, thế nhưng giọng nói bị tiếng ếch phủ lên mất rồi. Thẩm Trạch Xuyên trước đây không sợ mình lại trở về hố trời Trà Thạch, y căn bản không sợ nơi này, nhưng ngay bây giờ, y muốn chạy trốn.
Có người tiến đến gần Thẩm Trạch Xuyên, y cơ hồ là mở mắt trong tức khắc.
Tiêu Trì Dã mới tháo giáp tay được một nửa, động tác khẽ khàng, vậy mà Thẩm Trạch Xuyên vẫn đột nhiên tỉnh rồi, lúc này hắn sững ra bên giường, trên tay còn đang cầm cái giáp tay.
Hai người nhìn nhau chốc lát.
Tiêu Trì Dã phát giác có gì không đúng, vứt giáp tay lên bàn, xắn tay áo bị mồ hôi thấm ướt lên, ngồi ở bên giường, dùng bàn tay ôm hai má Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Trộm nhìn cái gì đấy?”
Thẩm Trạch Xuyên dường như mới hồi phục lại.
Tiêu Trì Dã ghé sát hơn chút, ánh mắt tinh tường nhìn Thẩm Trạch Xuyên. Con mắt của hắn trong căn phòng tối tăm như thể ngôi sao, sáng ngời lại bình tĩnh, khiến Thẩm Trạch Xuyên từ từ tỉnh táo lại. Tiêu Trì Dã xoa vuốt mái tóc ướt đẫm của y, thấp giọng nói: “Trên đường xóc muốn chết, nhanh chóng bảo Chu Quế sửa đường thôi. Hắn cấm thành rồi, ta ngồi ở ngoài gọi mãi.”
Thẩm Trạch Xuyên chẳng biết vì sao, dán vào lòng bàn tay Tiêu Trì Dã bị chọc cho bật cười. Y mới tỉnh lại từ trong ác mộng, cảnh tượng chính mình phơi thây dưới hố vẫn rõ ràng trước mắt, lại chỉ trong thoáng qua này đều quên mất sạch.
Thẩm Trạch Xuyên đang cười, lại hồ nghi hỏi: “Vậy sao ngươi vào được?”
Tiêu Trì Dã hít một hơi sâu, chậm rãi nói: “Trèo vào đấy. Lãng Đào Tuyết Khâm vẫn còn bị cột ở bên ngoài kìa.”