– Trên người ta không có đủ tài liệu luyện bảo, ta sẽ nấu chảy hủy bảo tháp này trước mặt mọi người, lấy tài liệu luyện chế ra. Sẽ luyện chế ngay trước mặt mọi người tại đây, cho tất cả mọi người giám sát, ngươi đồng ý không?
Cái này không có gì không đồng ý, Hạng Bách Đình gật đầu nói:
– Có thể!
– Đừng đồng ý quá sớm, ta còn có một điều kiện!
Yêu Nhược Tiên nói:
– Nếu ta luyện chế thành công thì ngươi phải từ bỏ vị trí người thừa kế chưởng môn Linh Lung tông, vì ngươi không xứng, từ nay rút ra Linh Lung tông!
Miêu Nghị thầm vui vẻ, cứ tưởng lão già này sẽ không nêu điều kiện gì, chạy tới làm công không, hóa ra cũng có chút lòng trả thù.
Miêu Nghị không biết rằng Yêu Nhược Tiên không hề muốn trả thù gì, chỉ vì có tình cảm với Linh Lung tông, thật sự cảm thấy nhân phẩm của Hạng Bách Đình không thể làm chưởng môn Linh Lung tông.
Có người nhìn mặt trái sự việc, có người nhìn mặt phải, lòng người muôn màu, người khác nhau cái nhìn cũng khác, chuyện trên đời luôn tùy người mà thay đổi.
– Ta đồng ý!
Hạng Bách Đình trầm giọng nói:
– Còn nếu ngươi không luyện ra được thì sao?
Yêu Nhược Tiên gằn từng chữ:
– Nếu luyện không được thì ta tự nhận lỗi tự sát, đưa cái mạng này cho ngươi!
Hạng Bách Đình khẽ thở dài:
– Sư đệ, ta không lấn lướt ngươi chuyện này, không muốn lấy mạng ngươi, ngươi chỉ cần đưa thời gian là được. Ngươi không thể cứ lặp đi lặp lại luyện chế tại đây đi? Ngươi chỉ cần cho mình thời gian hạn chế, ta không miễn cưỡng ngươi!
Đây là điểm thông minh của Hạng Bách Đình, gã muốn giành một hơi thử xem, nhưng gã không biết làm sao luyện chế ra bảo tháp Linh Lung, miễn cưỡng thử chỉ chuốc lấy mất mặt. Hiện giờ để một mình Yêu Nhược Tiên luyện chế thì gã còn có phần thắng, chỉ cần Yêu Nhược Tiên luyện không thành công, dù Yêu Nhược Tiên thất bại thì cũng tính là gã thắng. Thắng tốt hơn là không có phần thắng.
Nếu Yêu Nhược Tiên thua, Hạng Bách Đình muốn mạng của Yêu Nhược Tiên sẽ bị người khác nói là vô tình vô lý. Huống chi gã lấy mạng Yêu Nhược Tiên cũng vô dụng, ít nhất không thể đòi ngay mặt, còn nếu bảo là không chiếm lợi từ Yêu Nhược Tiên thì sẽ biểu hiện ra sự rộng lượng của sư huynh như gã.
Nghe câu đó Miêu Nghị chửi thầm gian xảo.
Nhưng Miêu Nghị cảm thấy trừ thành kiến cá nhân ra, nghe lời Hạng Bách Đình vừa nói hắn cảm thấy loại người như gã càng thích hợp làm chưởng môn Linh Lung tông hơn, Yêu Nhược Tiên thì thích hợp nghiên cứu luyện bảo. Với Miêu Nghị thì người hữu dụng nên đặt ở chỗ hữu dụng, cá tính như Yêu Nhược Tiên đi làm chưởng môn chỉ thêm phiền cho Linh Lung tông.
Yêu Nhược Tiên đồng ý:
– Một trăm ngày!
Một trăm ngày? Tim Miêu Nghị rớt cái bịch. Ngươi ở lại địa bàn của người ta một trăm ngày thì khả năng xảy ra chuyện rất cao, không chừng người ta có cách gì làm ngươi thất bại, Hạng Bách Đình cũng không hiền gì.
– Tốt!
Hạng Bách Đình vươn tay nói:
– Mời sư đệ tự nhiên!
Hạng Bách Đình xoay người chắp tay hướng Mạc Danh:
– Đệ tử hổ thẹn!
Yêu Nhược Tiên đáp xuống mặt đất phẳng bên dưới, tay cầm Nguyện Lực Châu, khoanh chân phục hồi pháp lực.
Người sáu nước mắt hấp háy không biết có ý đồ gì.
Miêu Nghị cau mày lờ mờ cảm thấy không ổn, mắt lóe tia sáng hai cái, hắn lặng lẽ rời khỏi đám đông trở về chỗ Đại Ma Thiên cư trú. Miêu Nghị dặn một Quân Sử Ma quốc giữ cửa hãy mang Tần Vi Vi đi ngay.
Tần Vi Vi không tỏ ý kiến gì, nàng biết mình ở đây sẽ là đá vướng chân cho Miêu Nghị.
Quân Sử Ma quốc hỏi ý Vân Báo, gã nhẹ gật đầu đồng ý. Quân Sử trở về lặng lẽ đưa Tần Vi Vi đi.
Miêu Nghị nhanh chóng tháo mặt nạ xuống, thay lại quần áo cũ, cằm dao găm đâm một nhát lên tay mình, bôi máu bên khóe môi, giật rối tóc, xé rách áo, lăn lộn tại chỗ làm mình chật vật như chạy nạn.