Hiển nhiên cột đá có một năng lực thông báo điều gì đó, đều là nhu cầu cấp bách hoặc là vật đặc biệt quý hiếm, có thể xem như đó một loại suy nghĩ độc đáo.
Kể từ đó, nếu bất kỳ ai cần mua bán vật phẩm thì nhìn tin tức trên cột đá, là có thể trực tiếp qua cửa hàng để giao dịch. Thực sự là tiện lợi rất nhiều.
Phương pháp này thoạt nhìn cũng không quá khó, ở nhân tộc trong các phường thị cũng có thể cân nhắc mà sử dụng phương pháp này. Hàn Lập lui ra phía sau vài bước, bắt đầu đánh giá cẩn thận dòng văn tự màu xanh biếc ghi rõ việc bán ra vật phẩm.
Hắn suy nghĩ, trước tiên đảo qua thông tin một lần, nhìn xem có vật phẩm nào hứng thú hay không.
Mặc dù có không ít tên các loại vật phẩm, chủng loại khác nhau, với lại ở hai tộc khác nhau thì cách gọi cũng khác nhau. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà phần lớn tên của các vật phẩm quý hiếm lại không có nhiều. Đặc biệt tài liệu vật phẩm trong hai gia tộc đều giá trị không nhỏ, xưng hô lại hoàn toàn giống nhau.
Chuyện này đã từng làm cho Hàn Lập kinh ngạc khi tiếp xúc với loại văn tự của Phi Linh tộc.
Bất quá việc này có chút kỳ quái, hắn cũng sẽ không tìm hiểu nguyên nhân vì sao.
Hiện giờ, hắn chỉ yên lặng, chăm chú đọc và nhớ kỹ những thông tin trên cột đá.
Ánh mắt ngưng lại, Hàn Lập đột nhiên nhìn thẳng vào một dòng văn tự xanh biếc trên cột, trong lòng như phát hiện ra điều gì.
“Thanh La quả! Nơi này cũng bán ra loại vật phẩm này sao?.” Hàn Lập sắc mặt trở nên hồng hào, nghe đồn quả này là một loại thuốc tiên “Thiên La đan”. Đối với Hàn Lập mà nói hắn cũng biết được vài loại linh quả, trong đó có Thanh La quả.
Loại linh đan này tuy rằng hiệu quả không giống hắc viêm đan, ngược lại tu sĩ luyện hư hậu kỳ có thể gia tăng tam khỏa đột phá, nhưng đại bộ phận cao giai tu sĩ thậm chí trong mắt lão quái vật đã ngoài hợp thể vẫn coi hắc viêm đan là loại đan được có giá trị tuyệt đối siêu cường.
Thiên La đan nếu sử dụng một mình sẽ trợ giúp luyện hư tu sĩ dễ dàng đột phá, nhưng trên thực tế linh đan này sẽ không dùng một mình mà phần lớn được phối hợp sử dụng cùng các linh dược khác.
Bởi vì dược tính của Thiên La phi thường kỳ lạ, nó có thể cùng hầu hết các linh dược khác dung hợp mà không hề xung đột. Điều không thể tưởng tượng chính là cùng linh dược khác, nhất định gia tăng ba linh đan thành đến gần nửa dược tính có công hiệu phòng ngự.
Nói đúng ra nếu Hàn Lập ăn Thiên La đan có thể tăng thêm mười năm pháp lực, nhưng nếu ăn Thiên La đan với các linh dược khác lẫn lộn, thì tu vi nhất định tăng được mười hai năm đến mười lăm trong năm. Hơn nữa, loại đan dược này hiệu quả đến nỗi nó có thể dung hợp bất cứ loại đan dược nào đều có công dụng hữu hiệu.
Kể từ đó, đan dược trong tay tu sĩ nhân tộc càng có giá trị lớn hơn và càng ngày càng khan hiếm hơn, chỉ mong được dung hợp với một viên Thiên La đan. Vạn nhất nếu không có vận may được dung hợp thì làm cho đan dược không còn hiệu quả, như vậy chuyện được dung hợp chỉ như một giấc mộng.
Về phần hiệu quả của Thiên La đan thực sự là việc rất khó nói.
Từng có người ăn liên tiếp ba bốn viên linh đan này, kết quả mỗi một viên linh đan đều cùng có tác dụng khiến năng lực tăng lên rất nhiều.
Cũng có người táng gia bại sản mua một lúc bảy tám viên Thiên La đan, coi đây là canh bạc được ăn cả ngã về không. Kết quả lại làm cho người này hộc máu mà chết, bảy tám viên linh đan cũng chẳng có nổi tác dụng gì lại còn gây ra cái chết đáng tiếc.
Việc Thiên La đan trợ giúp để tăng năng lực, trên thực tế loại linh đan này đã làm cho không ít tu sĩ lâm vào điên cuồng.
Thanh La quả thất truyền ở Nhân tộc gần ngàn năm, toàn bộ quang cảnh nơi đây liền bị các đại phái cùng các thế lực tới đào móc, tìm kiếm.
Điều làm cho người ta buồn bực chính là thời gian Thanh La quả thành thục phải tới năm sáu ngàn năm. Mà mỗi một cây Chu Linh chỉ có thể kết xuất được một quả. Sau khi ngắt quả, cây Chu Linh sẽ mất hoàn toàn linh khí trở thành một cây bình thường.
Cho nên cho dù có hàng loạt đại phái cùng thế lực lớn nghĩ muốn hao tổn tâm huyết để cố sức tìm kiếm Thanh La quả, chỉ là việc mất nhiều hơn được.
Cho nên từ đó về sau, người ta chỉ có thể ngẫu nhiên tìm thấy quả này trong hoang dã, mỗi một quả Thiên La đan xuất hiện đều làm cho các tu sĩ đều lâm vào tranh đấu đoạt lợi. Phần lớn rơi vào tay lão quái vật.
Hàn Lập ở Thiên Uyên thành nghe nói tới loại linh quả này, cảm thấy rất hứng thú, nằm mơ cũng muốn dùng lục dịch bồi dưỡng loại linh quả này.
Nhưng đáng tiếc cũng chính Thanh La quả là mầm móng tai hoạ, là một loại linh dược hiếm thấy, hơn nữa không thể bảo tồn được lâu. Cho nên cho dù Thiên Uyên Thành cơ hồ tập trung tất cả linh hoa linh quả cũng không thể tìm thấy một viên linh quả như thế.
Cho nên Hàn Lập chỉ có thể kìm nén sự buồn bực ở trong lòng mà vẫn không biết làm gì.
Hiện tại, ở cột đá nhìn thấy dòng văn tự viết tên linh dược Thanh La quả này, khiến cho hắn trong lòng kinh hoàng, dường như khó có thể kiềm chế.
Trong lúc nhất thời, Hàn Lập lại không nhìn kỹ những vật phẩm khác, lúc này sau lưng mở ra hai cánh, lập tức hướng về đại điện giao dịch biên bay đi, từ chỗ cột đá, ngón tay chỉ đánh dấu dòng văn tự ghi Thanh La quả loé lên tia sáng màu xanh, nháy mắt một loạt tin tức ánh truyền vào trong đầu.
Sau khi thấy rõ nội dung thông tin, đôi lông mày của hắn nhíu lại.
“Thế nhưng chỉ sợ có điểm phiền toái.” Hàn Lập thì thào một câu, trên mặt vẻ hưng phấn lập tức biến mất hơn phân nửa.
Nhưng dù sao cũng có hy vọng có được Thanh La quả, cho dù là việc khó đó có khó khăn đến thế nào, hắn cũng tuyệt đối không thể bỏ cuộc.
Hàn Lập ở trên không trung cân nhắc một chút, hắn liền hóa thành một đoàn thanh quang bay đi.
Vừa bay đến cửa điện, trực tiếp hướng chỗ cao bay đến, một hơi đã bay tới tầng thứ chín, hắn liền dọc theo thông đạo đi về phía trước.
Không lâu sau sau, Hàn Lập nhìn tới phía trên cửa điện, không chút do dự bay vào bên trong đại điện, đại điện được bài trí đều cùng một khuôn mẫu rập khuôn.
Nơi đây, người Thiên Bằng nhân cũng khá ít ỏi so với mấy tầng phía dưới, chỉ có khoảng hai ba mươi người.
Hàn Lập hai mắt híp lại, liếc nhìn mặt trước cửa hàng, tinh quang trong mắt chợt lóe, liền tiến đến một tiệm hàng cỡ trung tại một góc đại điện.
Nơi đây, tiệm hàng chia làm hai tầng, bên trong cánh cửa bị một quầng sáng màu xanh mênh mông che phủ, trên cửa lộ ra một cái biển màu đỏ nhạt, mặt trên chớp động viết “Vạn Lôi Phường”.
Hàn Lập nhìn tấm biển, một tia kinh ngạc hiện lên, rồi lập tức bình tĩnh lại ngay.
Thân hình chợt lóe, liền không chút do dự tiến vào bên trong quầng sáng sau cánh cửa.
Một gian phòng trống rỗng rộng khoảng ba bốn mươi trượng xuất hiện ở trước mặt.
Hé ra một chiếc bàn gỗ đen thùi toả sáng, vài chiếc ghế màu vàng, cùng bảy tám giá gỗ đã có chút mục nát, mặt trên giá gỗ bày biện bảy tám loại hàng hoá.
Ở trong phòng ngoại trừ một gã đứng sau bàn gỗ, nhìn như chủ tiệm, đó là một nam tử có dáng người khô gầy, bên cạnh còn có hai gã Thiên Bằng nhân khác.
Hàn Lập thả ra thần niệm lặng lẽ đảo qua ba người, khuôn mặt không khỏi biến sắc.