Anh ta vừa nói xong thì sau lưng Cố Thành Trung liền truyên đến giọng nói của Hứa Trúc Linh.
“Cố Thành Trung, bây giờ anh giỏi rồi, cơm cũng không ăn. Công việc quan trọng hay mạng quan trọng hả?”
Hứa Trúc Linh nhìn người đàn ông đang quay lưng lại với mình, cô rõ ràng thấy được thân hình anh run lên một cái, hiển nhiên anh rất kinh ngạc với sự xuất hiện của cô.
Khương Anh Tùng đứng đối diện với anh, thấy sắc mặt anh tràn đầy hoảng hốt thì liền vừa lòng cười lên. Anh ta thức thời xoay người rời đi còn giúp bọn họ đóng cửa lại.
Cố Thành Trung quay người nhìn thấy cô, anh còn cho răng là mình đang năm mơ.
“Em…sao em lại tới đây?”
Bởi vì căng thẳng mà ngay cả lời nói ra cũng mang theo chút run rẩy.
Trước nay anh vân luôn bình tĩnh, bày mưu tính kế, đã khi nào hoảng hốt như thế này bao giờ?
“Chỉ cho phép anh nhớ em, không màng tất cả đi tìm em, mà không cho phép em kích động đến tìm anh một lân sao?”
Hứa Trúc Linh vừa bước đến vừa tức giận nói.
Cô vừa lại gần, không ngờ người đàn ông này lại lập tức ôm chặt cô vào lòng, đến lúc này anh mới coi như kịp phản ứng lại.
Đây không phải mơ, là thật!
“Anh làm gì vậy?”
Cô chị siết chặt làm cho thở không ra hơi nên liền lấy tay đập vào ngực anh, lúc này Cố Thành Trung mới thả cô xuống.
“Em nói là em nhớ anh sao Linh?”
Anh cực kỳ kích động nói, đôi mắt nhìn cô tràn ngập mong đợi.
Hứa Trúc Linh vốn còn định lừa anh thêm chút nữa, nhưng đối diện với đôi mắt nóng rực như lửa kia của anh, trái tim cô liền hơi run lên.
Cô có hơi ngại ngùng cắn môi, cuối cùng dùng sức gật đầu.