“Ha ha, lời của đại trưởng lão thật có lý. Chờ gã dị tộc nhân này giúp chúng ta vượt qua kiếp nạn rồi, mỏn mọn chỉ là một tồn tại cấp Phi Linh Tương, đến lúc đó muốn giết hoặc giữ lại, còn không phải là do chúng ta quyết định sao”.
Mỹ phụ trung niên sau khi ngẩn ra, ngay sau đó mặt liền nở nụ cười nói.
“Giết thì không thể. Cho dù là dị tộc nhân, một khi dung nhập chân huyết của Côn Bằng thì cũng xem như là một nửa tộc nhân. Chúng ta đều sẽ chịu hạn chế của lời thề Thiên Bằng. Huống hồ nếu hắn giúp tộc vượt qua lần đại kiếp nạn này thì hắn cũng coi như là ân nhân của bổn tộc. Nếu không cần thiết, không nên đả thương hắn mà có thể giam lỏng, sau này không để hắn rời khỏi đó là được rồi”.
Kim Duyệt lạnh lùng mà nhìn mỹ phụ một cái, nói không chút cảm tình.
“Làm như vậy cũng được. Có phải nên thông báo cho những tên gác cửa và phái người âm thầm đi theo tên dị tộc nhân này không? Để tránh hắn trong mấy ngày này đột nhiên chạy mất”. Lão già râu đỏ đột nhiên nói như thế.
“Tư trưởng lão không cần phải lo lắng, ta vừa rồi đã động tay động chân một chút trên Vũ sí của hắn rồi. Nếu hắn ra khỏi bổn thành, ta sẽ biết ngay lập tức”. Kim Duyệt lại chẳng thèm để ý chút nào tới việc này.
“Xem ra hai người chúng tôi đã quá lo lắng, đại trưởng lão suy nghĩ hết sức chu toàn”.
Một tia sáng kỳ dị chớp động trong mắt mỹ phụ, mỉm cười nói.
“Lo xa cũng không xấu. Trong Ngũ đại trưởng lão của bổn tộc, chỉ có ba người chúng ta là ở trong tộc. Mà chuyện này lại liên quan đến sự tồn vong của bổn tộc, ba người chúng ta phải thống nhất với nhau được mới có thể hành động. Nếu không ta cũng sẽ không truyền âm ở trên đường, gọi hai vị đến chỗ này. Tư trưởng lão, các người còn có ý kiến gì khác không?” Thiếu nữ nhìn hai người, chậm rãi nói.
“Không có, cách làm của đại trưởng lão đã hết sức ổn thỏa rồi”.
Lần này, mỹ phụ và lão già đều đồng thanh nói.
Thiếu nữ nghe vậy thì gật đầu.
Từ đầu đến cuối, ba trưởng lão tộc Thiên Bằng này không hề đề cập tới việc Hàn Lập sẽ cự tuyệt.
Chuyện này cũng khó trách, bởi vì hắn ở trong mắt đại trưởng lão tộc Thiên Bằng hay là trong mắt lão già và mỹ phụ, chỉ là một gã dị tộc cấp Hóa Thần, nào có khả năng từ chối yêu cầu của bọn họ.
Mà giờ khắc này, ở chỗ cách bọn thiếu nữ ngoài trăm dặm, Hàn Lập đang vỗ hai cánh phi hành ở tầng trời thấp.
Từ biểu hiện mà xem thì thấy thần sắc hắn vẫn như thường, nhìn các loại kiến trúc phía dưới một cách hứng thú. Nhưng trong lòng lại băn khoăn không ngừng, âm thầm cân nhắc khốn cục của bản thân mình.
Lần này bại lộ thân phận một cách hồ đồ, tình cảnh này thật không hay.
Với kinh nghiệm nhiều năm của hắn, làm sao mà không biết yêu cầu thiếu nữ cho dù có hoàn thành hay không, kết quả của hắn đều sẽ không tốt.
Còn chuyện cự tuyệt thì chắc chắn không thể nào.
Về phần ý niệm chạy trốn thì vào lúc rời khỏi chỗ của thiếu nữ, đã sớm xoay chuyển ở trong đầu hắn mấy lần rồi.
Nhưng sau khi thần niệm theo bản năng quét qua Phong Lôi Sí sau lưng đành chỉ có thể cười khổ không thôi.
Vị đại trưởng lão tộc Thiên Bằng kia, ắt đã gieo một dấu hiệu trong Vũ sí, ở trong khu vực nhất định, tất cả hành tung của hắn đều rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương.
Với tu vi hiện tại của hắn, cũng không phải là không thể cưỡng chế xóa đi dấu vết này. Nhưng ít nhất phải mất mấy ngày mới có thể làm được. Mà thời gian lâu như thế, đã có thể khiến vị đại trưởng lão kia tìm tới vô số lần rồi.
Xem ra biện pháp duy nhất, chỉ có việc đầu tiên là đưa ra một ít điều kiện có thể khiến đối phương sợ ném chuột vỡ bình mới được. Nếu không thì hắn tình nguyện nghĩ cách nguy hiểm là bỏ chạy, cũng tuyệt không làm Thánh tử dị tộc gì gì đó.
Về phần nói điều kiện gì, chuyện này phải đợi sau khi hắn hiểu rõ tình huống đại khái trong tộc Thiên Bằng, mới có thể cân nhắc tốt được.
Cũng may hắn tu luyện đến nay, trải qua nguy hiểm vô số. Trước mắt tuy thân lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan nhưng cũng không quá kinh hoảng.
Hàn Lập vừa phi hành chậm chậm, trong đầu vừa chuyển động như điện đủ các loại ý niệm.
Cho nên thời gian kế tiếp, Hàn Lập đi vào trong một gian nhà đó cao lớn gần giống nhà sách trong thành thánh.
Hắn ở đó đọc qua gần nửa lượng sách.
Sau một ngày một đêm mới mang theo vẻ mặt mỏi mệt mà rời khỏi đó.
Trở về chỗ ở, Hàn Lập ở tại quán Quý Tân đóng chặt cửa không ra, mãi đến sáng ngày thứ ba, hắn mới lại rời đi.
Mục tiêu lần này là đi đại điện giao dịch thời khai thủy.
Trên đường đi cũng không gặp trở ngại gì. Hàn Lập sau khi phi hành một thời gian ngắn, rốt cuộc cũng đã tới biên giới thành thánh, đứng trước một kiến trúc kiến tạo kỳ quái.
Kiến trúc này xây tường sát một ngọn dốc đứng cao khoảng ngàn trượng, cũng từ trong vách núi trực tiếp lộ ra một quảng trường khổng lồ hình chữ nhật.
Mà ở một mặt của quảng trường, đột nhiên mở ra một cửa đá hình vòm cao khoảng trăm trượng ở trên vách núi đá.
Ở hai bên cửa, rõ ràng có hơn mười vệ sĩ toàn thân võ trang phân nhau mà đứng, ở giữa có rất nhiều người Thiên Bằng ra ra vào vào, trông phi thường náo nhiệt.
Hàn Lập ở nơi xa chỉ híp hai mắt lại mà quan sát một lát, sau đó hai cánh lại động, người được bọc một luồng ánh sáng xanh bay về phía trước.
Ánh mắt một gã thủ vệ trước cửa quét qua người Hàn Lập, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, vội cung kính thi lễ với Hàn Lập.
Hàn Lập nhẹ gật đầu với gã, rồi thân hình chợt lóe, nghênh ngang bay vào trong cánh cửa.
Trước mắt sáng ngời, một khoảng không gian rộng lớn vô cùng.
Sau cánh cửa cực lớn phảng phất xuất hiện một thế giới khác mà liếc mắt một cái không thể nào nhìn thấu đích cuối của lối đi sâu hun hút.
Hai bên tất cả đều là từng tầng kiến trúc cao lớn giống cung điện.
Nhìn kỹ hơn, những kiến trúc này phân hơn mười tầng, mỗi tầng đều cao ba mươi trượng, mà cách mỗi tầng hơn trăm trượng, đều xuất hiện một cửa điện cao hơn mười trượng khác.
Vô số người Thiên Bằng bay ra bay vào, bay lên bay xuống giữa những kiến trúc này, xem ra trong cửa điện chính là nơi giao dịch của người Thiên Bằng.