“Đi thôi.”
Hai anh em mặc áo khoác, rời khỏi công ty, do Đinh Hồng Diệu lái xe, chạy tới trang sức Trường Hòa.
Khổng Liên Đằng ở một bên khác dẫn ‘đàn em’ của anh ta xuất phát, trên đường, Khổng Liên Đằng đã dạy ‘Tưởng Thúc’ làm sao đóng giả Giang Nghĩa, làm sao ứng phó với câu hỏi của ông chủ trang sức Trường Hòa.
Để cho an toàn, mỗi một chi tiết đều sẽ nghĩ sẵn trước.
Giang Nghĩa vừa ứng phó, vừa cười trộm, anh sống tới từng này vẫn chưa từng trải nghiệm chuyện hoang đường và phi lý như vậy, chiều hôm nay, nhất định là một buổi chiều khó quên trong kiếp này.
Cùng lúc này, ông chủ của trang sức Trường Hòa – Viên Thái sớm đã chuẩn bị xong hợp đồng sẽ ký, kiểm tra đi kiểm tra lại một cách cẩn thận.
Sau đó, ông ta bảo thư ký của mình dẫn người trong toàn thể công ty xếp thành hàng dài ở bên ngoài, chờ đợi.
Viên Thái vừa căng thẳng vừa vui mừng.
Trước đó không có ký được hợp đồng với Giang Nghĩa, tụt lùi so với các công ty trang sức khác, một bước sai, vạn bước sai, công ty của ông ta bây giờ nhìn là sắp không chống đỡ được rồi, lại bất ngờ từ chỗ Đinh Hoàng Liễu có được tin Giang Nghĩa bằng lòng ký hợp đồng với ông ta.
Ông ta mừng như điên.
Viên Thái áo vest chỉnh tề đứng ở cửa công ty, giương mắt nhìn về phía xe, mong chờ Giang Nghĩa tới.
Viên Thái đợi ở cửa, một lúc sau thì đợi được anh em Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu.
Ông ta cung kính mời hai người vào trong phòng tiếp khách của công ty, bảo thư ký bê hai ly trà thiết quan tâm đã pha sẵn, thơm nức mũi cho hai người.
Viên Thái khách sáo nói: “Hai vị đại giá quang lâm, thật sự làm trang sức Trường Hòa chúng tôi được ké sáng.”
Đinh Hoàng Liễu cười lạnh trong lòng.