Trong nội tâm suy tư, Nhiếp Vân biết rõ muốn thành công, chỉ có thể chờ đợi cơ hội, nếu không, căn bản không có bất cứ hy vọng nào.
– Nếu như có thể xé rách vách ngăn, từ phía trên nhảy vào mà nói, lại càng dễ cướp đoạt linh dịch!
Ý nghĩ này toát ra, Nhiếp Vân cúi đầu nhìn thoáng qua vách ngăn trước mắt, lập tức lắc đầu.
Không phải hắn không muốn xé rách vách ngăn, mà là vách ngăn trước mắt quá cường đại, đừng nói thực lực của hắn bây giờ, chỉ sợ mặc dù La Tiên cảnh hậu kỳ, cũng chưa chắc có thể xé mở.
– Được rồi, về trước chờ cơ hội a!
Biết rõ bây giờ không phải là thời cơ ra tay cướp đoạt, Nhiếp Vân bất đắc dĩ dựa theo đường cũ lui về.
Thời điểm trở lại thông đạo an toàn, chứng kiến Đặng Tiêu, Nam Cung Khiếu đang chờ hắn, lúc này trước mặt Đặng Tiêu đứng một mỹ nữ, niên kỷ cùng hắn không kém bao nhiêu, mười tám mười chín tuổi, dung mạo so với tỷ tỷ Đặng Tiêu càng thêm xinh đẹp, chỉ là thân thể thoáng đơn bạc, có chút yếu đuối.
Xem ra hoàn cảnh ở Địa Ngục lao lung quá ác liệt, cho dù thân ở mật thất an toàn, như trước không chịu nổi áp lực, từ từ gầy gò.
– Chúng ta đi ra ngoài trước a!
Thấy hai nữ muốn cảm kích hạ bái, Nhiếp Vân vội vàng ngăn cản, cùng Nam Cung Khiếu đi đầu bay vút ra phía ngoài.
Ly khai Hà Võ điện, một lần nữa trở lại chỗ ở của Nam Cung Khiếu, Nhiếp Vân trước hết để cho Đặng Tiêu trở về cứu chữa muội muội, sau đó lâm vào trầm tư.
Hỗn Độn linh dịch có nhiều cao thủ vờn quanh như vậy, từ đó cướp đoạt, mức độ nguy hiểm tuyệt đối vượt qua bất luận lần nào trước kia, phải hảo hảo mưu đồ mới được.
– Ngươi mang tình huống Chu Thiên Vân Vũ đại trận cùng Vân Vũ Tôi Thể dịch kỹ càng nói cho Phù Diêu đại nhân!
Đột nhiên, Nhiếp Vân ngẩng đầu phân phó Nam Cung Khiếu.
– Vâng!
Nam Cung Khiếu gật đầu, dựa theo hắn nói dùng tinh thần câu thông Tu La mật vân trong người, thời gian nháy con mắt, một cổ lực lượng to lớn cao ngạo liền từ mật vân kích xạ ra.
– Ngươi làm rất khá, Hà Võ điện rõ ràng cùng địa phương rèn luyện Vân Vũ Tôi Thể dịch câu thông tương liên, đây là ta không nghĩ tới! Yên tâm đi, trung tâm làm việc cho ta, ta sẽ cho ngươi chỗ tốt!
Một thanh âm lớn đến cực điểm vang lên.
– Đa tạ Phù Diêu đại nhân!
Biết rõ đối phương chỉ là một đạo ý niệm bảo tồn xuống, không cách nào nhìn thấu hắn đã bị đầu độc thành khôi lỗi, Nam Cung Khiếu vội vàng gật đầu đáp ứng.
– Dám dùng máu huyết Tu La cao quý ngưng tụ Hỗn Độn linh dịch, toàn bộ Vân Vũ Tông ta đều sẽ không bỏ qua, đến lúc đó ta sẽ xuất thủ cứu những thần dân bị bắt kia, thuận tiện đoạt xá thi thể Vân Vũ Tử, để cho hắn không cách nào phục sinh, đến lúc đó, ngươi tiếp ứng cho ta là được…
Ý niệm cường đại nói ra kế hoạch của hắn.
– Vâng, cẩn tuân đại nhân phân phó!
Lắng nghe kế hoạch, Nam Cung Khiếu quỳ một chân trên đất.
Ý niệm tiêu tán, như thủy triều thối lui.
Quá trình ý niệm vang lên, Nhiếp Vân ngụy trang thành một gã sai vặt thực lực nhỏ yếu, trốn ở cách đó không xa, tuy Phù Diêu đại nhân cường đại, nhưng chỉ bằng vào một đạo mật vân kéo dài ý niệm, còn không cách nào phát hiện.
– Xuất thủ cứu Tu La bị bắt… Ân? Nếu như ta phóng xuất toàn bộ tội phạm trong Hà Võ điện, nhất định sẽ tạo thành toàn bộ tông môn bạo động, khi đó thừa dịp loạn ra tay cướp đoạt…
Đột nhiên một kế hoạch hình thành ở trong nội tâm Nhiếp Vân.