Ông ta tưởng rằng mình có thể dùng phần đời còn lại từ từ nói hết ra, nhưng ông ta biết, thời gian Hắc Ảnh cho mình đã không còn nhiều nữa.
Ngay cả Đồ Lan cũng bị cậu ta giết rồi, cậu ta sẽ bỏ qua cho mình sao?
“Được rồi xuống lầu thôi, anh cả và anh hai đều đang đợi chúng ta xuất phát đó.”
Bà ta dịu dàng lên tiếng.
Tần Nhâm Thành mím môi, muốn nói lại thôi.
Bây giờ có nói gì thêm nữa thì cũng đã vô dụng rồi.
Ông ta chỉ có thể nắm thật chặt tay bà ta, trân trọng mỗi giây mỗi phút ở hiện tại.
Cho dù thật sự chết đi thì cũng không thể để bà bị liên lụy.
Quý Thiên Kim, tình anh nợ em kiếp này, kiếp sau…kiếp sau anh lại từ từ trả cho em nhé.
Ban ngày Hứa Trúc Linh vân như thường lệ giúp đỡ trong nhà hàng, tuy Châu Vũ còn nhỏ tuổi nhưng làm việc lại rất đâu vào đấy, nơi cần cô phải lo cũng không có nhiều.
Lúc cô đang bận rộn ở nhà bếp thì Châu Vũ đột nhiên vội vàng chạy tới nói: “Chị Linh, ờ…ờ bà điên lại tới nữa rồi!”
Hứa Trúc Linh nghe thấy lời này liền biết được là ai tới.
Cô có hơi buồn bực, ngay cả đồ đầu bếp cũng không kịp thay liền chạy ra ngoài.
Bà ấy mặc một cái áo khoác đen khiến bà ấy trở nên âm trầm ổn trọng, ánh mắt nhìn người cũng tràn đầy dịu dàng ôn hòa, nào còn có dáng vẻ tức giận trước kia?
“Ờ…có hơi vội vàng, cháu đi thay bộ đồ khác.”
“Không sao, rất đẹp đấy, phụ nữ không ỷ lại vào đàn ông, có thể có sự nghiệp của chính mình, độc lập tự chủ, tôi rất thích.”
“Vậy mời bà ngồi.”
Cô sắp xếp một gian phòng trang nhã riêng sau đó mời bà ấy ngồi xuống.