“Tiên phâu thuật bao nhiêu ạ?” Tô Nhân vội vàng hỏi.
“Ước tính ban đầu có lẽ mất khoảng bồn triệu tệ.” Bác sĩ trả lời thế.
“Sao cơ? Bồn triệu tệ?” Tô Nhan cảm thấy choáng váng.
“Sao lại đắt như vậy? Sao bệnh viện này lại độc ác thế?”
“Mượn gió bẻ măng để chỉ hành động như này sao?”
“Phẫu thuật gì mà đòi tận bốn triệu tệ chứ?”“
Những người xung quanh cảm thấy tức giận, nhao nhao chỉ trích.
Bác sĩ cũng cảm thấy bát lực, chỉ có thể lắc đầu thở dài nói: “Các vị có lẽ có chút hiểu nhằm với nghề bác sĩ của chúng tôi rồi, chỉ phí phẫu thuật không phải do chúng tôi đặt ra mà phải căn cứ vào mức độ tiêu hao khi tiến hành phẫu thuật, các loại thuốc men cũng như các loại dụng cụ khác khi tiến hành. Cuộc phẫu thuật này phải sử dụng loại thuốc mới của Khắc La Y Văn bên nước M, giá của loại thuốc này trêи thị trường đã khoảng ba triệu tệ rồi, ngoại trừ loại thuốc này còn cần có các loại thuốc khác nữa, mức chỉ phí bốn triệu tệ là mức ước lượng thấp nhát rồi, nếu các vị không tin vậy thì có thể sang các bệnh viện khác hỏi thăm, các bệnh viện khác trong thành phó đều có thể tiến hành cuộc phẫu thuật này, tuy nhiên chỉ phí của họ tuyệt đối sẽ không thấp bằng ở đây.”
Ông ta nói xong, chung quanh không còn một tiếng động nào.
Sắc mặt Tô Nhan lúc trăng lúc xanh, người không ngừng lùi về phía sau.
Bốn triệu tệ!
Cho dù cô có bán cả nhà cả xe đi thì cũng không có được nhiều tiền tới vậy…
“Bác sĩ, muộn nhất là khi nào phải phẫu thuật ạ?”
“Tốt nhất là nên tiền hành phẫu thuật trong vòng ba ngày.”
“Dạ được, tôi sẽ kiếm tiền ngay, xin bên các anh nhanh chóng tiến hành phẫu thuật cho mẹ tôi.”
“Được rồi.”
Bác sĩ gật đầu rồi rời đi.
Tô Nhan rút điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho ông ngoại của mình.
Mấy triệu tệ là một con số thiên văn với cô nhưng ngần ấy với nhà họ Trương thì chẳng là gì cả.
Nhưng lúc cô gọi cho ông cụ Trương thì đầu bên kia mãi không có người nghe máy.
Tô Nhan không chờ nỗi, cô lập tức xoay người đi.
“Em đi đâu vậy?” Lâm Dương bước tới chặn cô lại.
“Sao anh vẫn còn ở Giang Thành hả? Không phải là tôi đã bảo anh rời khỏi đây rồi hay sao?” Tô Nhan trợn mắt thật to, nhìn Lâm Dương bằng vẻ mặt không thể tin được.
“Anh không có ý định rời khỏi đây.”
“Anh…” Tô Nhan mặt xanh lét, thu lại tất cả lửa giận vào trong mắt, cô gào lên: “Anh đã không muốn rời khỏi Giang Thành vậy thì cũng không cần phải xuất hiện trước mặt tôi đâu! Cút! Anh mau cút đi cho tôi!”
Tô Nhan khó chịu nói.
“Tiểu Nhan, anh biết là em đang gặp khó khăn, vẫn câu nói cũ, nếu em có bất cứ chuyện gì đều có thể nói cho anh biết, bốn triệu tệ để tiến hành phẫu thuật cho mẹ em, để anh bỏ.” Lâm Dương chặn Tô Nhan lại, nói nhanh.
“Anh bỏ ấy hả?”
Tô Nhan sững sờ, xong cô tức quá hóa cười, bảo: “Anh có bốn triệu tệ ấy hả? Anh có cái quần què ấy, từ đầu đến chân anh đáng giá đến một trăm tệ không hả? Lạc Thiên chưa trả lương cho anh phải không? Thế thì anh kiếm đâu bốn triệu tệ chứ hả?
Lâm Dương, bây giờ tôi không rảnh để lãng phí thời gian ở đây với anh, giờ anh cút ngay cho tôi! Mau lên!”
“Tiểu Nhan, nếu em không tin thì giờ anh có thể giao ngay cho em xem!” Lâm Dương trầm giọng nói.
“Cút đi!” Tô Nhan khó chịu trong lòng, đẩy luôn Lâm Dương ra.
Lâm Dương cau mày, anh không ngờ là Tô Nhan lại kϊƈɦ động tới vậy.
Nhưng anh cũng không muốn dông dài với lại Tô Nhan, mạng người quan trọng, anh cũng không muốn phải giấu diếm nên anh kéo tay Tô Nhan, định dắt cô đi nộp viện phí luôn.
Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên.
“Anh đang làm cái gì vậy hả?”
Sau khi giọng nói đấy vang lên, một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục bước nhanh về phía này, giơ tay gạt tay của Lâm Dương ra.
Lâm Dương nhướng mày.
Tô Nhan thở hắt ra: “Anh Hoa à!”
“Tiêu Nhan, em có sao không?” Người mới tới hỏi Tô Nhan một cách thân thiết.
“Em không sao ạ.” Tô Nhan lắc đầu.
Sắc mặt Lâm Dương lạnh băng, anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông trẻ tuổi trước mặt rồi xoay sang hỏi Tô Nhan: “Tiểu Nhan, người này là ai?”
“Chẳng liên quan gì đến anh hết, cút đi!” Tô Nhan quái.
“Anh là chồng của em!” Lâm Dương quát lại.
“Chúng ta sẽ li hôn ngay thôi.” Tô Nhan mặt không biểu cảm nói.
Mặt Lâm Dương lập tức đen thui.
“Tiểu Nhan, nhận được tin nhắn của em là anh tới Giang Thành ngay, sao rồi em, bác gái đã xảy ra chuyện gì sao? Tình hình bác ấy thế nào, có nghiêm trọng không em?” Người đàn ông, à phải gọi là cậu Hoa, mỉm cười nói, thái động cực kỳ hòa nhã nhưng lúc nhìn sang Lâm Dương thì mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.
“Mẹ em cần tiền để phẫu thuật, em… Đại khái là em đang cần tầm hai triệu tệ, anh Hoa… anh có thể cho em vay được không?”
“Chỉ có hai triệu thôi hả? Được được, anh chuyển cho em ngay đây!” Người đàn ông cười nói, dáng vẻ hào phóng, rộng rãi, anh ta gọi một cuộc điện thoại, lát sau thì ngắt máy bảo: “Trong vòng mười phút, hai triệu tệ sẽ được chuyển vào thẻ của em.”
“Anh Hoa, cảm ơn anh rất nhiều. Em sẽ nhanh chóng trả lại cho anh.” Tô Nhan mừng như điên.
“Có gì đâu mà, thật ra em không trả cũng không sao, dù sao chúng ta cũng quen nhau lâu rồi mà.” Anh Hoa mỉm cười nói.
“Cảm ơn anh rất nhiều…” Tô Nhan cảm kϊƈɦ không thôi.
Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, đây rõ ràng là cách thức tốt nhất khiến người khác cảm động.
“Tiểu Nhan, em khách sáo quá rồi, em mau đi làm đi, bao giờ xong chuyện, có thời gian, chúng ta ăn một bữa với nhau có được không? Em đã từ chối anh nhiều lần lắm rồi đấy nhé.”
Anh Hoa cười bảo.
Tô Nhan nghe xong thì gương mặt cứng đờ, chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn gạt đầu: “Được ạ…”
Cô nói xong, Lâm Dương cảm thấy ngạt thở.