Từ trà lâu đi ra, tiễn mẫu nữ Long gia lên xe ngựa rời đi rồi, Liễu Tương Cư rốt cuộc không chịu đựng được nữa, nói với Nghiêu thị: “Mẫu thân, tại sao trước khi ra cửa người không nói? Người có từng hỏi ý con chưa?”
Thật ra Nghiêu thị cũng không thích Long tiểu thư lắm, bộ dạng thế kia, tương lai thành nhi tức của mình thì phải dẫn ra ngoài thế nào?
Nhưng lão gia nhà mình nói, Liễu gia có thể xoay chuyển xu hướng suy tàn trên triều đình, giành được long sủng lần nữa hay không đều dựa vào chuyện này, hơn nữa thú thê như thú hiền, xấu chút cũng chẳng sao.
Cho nên nghe nghi ngờ của nhi tử, bà trầm mặt nói: “Con cũng lớn rồi, cả ngày chỉ muốn chạy đến biên quan, đã quên mất lời thánh nhân nói ‘phụ mẫu tại, không đi xa’. Bây giờ Long gia tiểu thư không chê con không có thành tựu, chỉ là một võ tướng không đáng để mắt tới trong binh doanh. Đợi các con thành thân rồi, con thích đi đâu cũng có nương tử con quản con, ta lười nhọc lòng.”
Thấy thái độ mẫu thân kiên quyết, hoàn toàn nói không thông, Liễu Tương Cư tức giận muốn xoay người rời đi. Nhưng Nghiêu thị biết rõ tính nhi tử mình, bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, té xỉu ngã xuống đất.
Liễu Tương Cư bị doạ hết hồn, nhanh chóng nâng mẫu thân lên kiệu trở lại Liễu phủ, lang trung bắt mạch rồi nói, Liễu phu nhân mắc chứng bệnh buồn bực đến tim, thiếu khí không đủ, sợ nhất là nóng vội tức giận, người trong phủ muốn phu nhân nghỉ ngơi thì nhất định phải thuận theo ý bà, nếu không lỡ tức giận quá độ thì nói đi là đi luôn.
Nguyện vọng muốn lập tức quay lại bắc địa của Liễu Tương Cư cứ như vậy thất bại, Nghiêu thị ốm đau không dậy nổi, mùi thuốc lượn lờ phòng trong cả ngày.
Liễu Bình Xuyên được cơ hội về nhà thân nương ở một thời gian, tẫn hiếu trước giường bệnh mẫu thân.
Đương nhiên ả ta được phụ thân ra hiệu, cũng khuyên ca ca thú cô nương Long gia đi.
Thật ra hai nhà Liễu Long liên hôn đúng là Liễu Bình Xuyên góp lời hiến kế cho Liễu Mộng Đường.
Kiếp trước sau khi Long lão gia chết, Long gia vẫn cường thịnh, đại nhi tử Long Tiềm Xuyên của ông ta làm quan, được vạn tuế coi trọng, là thần tử có năng lực song song với Thượng Vân Thiên.
Liễu Bình Xuyên biết Thái Tử đã không đáng tin cậy nữa, chỉ có đại ca và Long gia liên hôn mới có thể duy trì Liễu gia không bại, ả ta mới có đường lui.
Vì vậy đầu tiên Nghiêu thị ngất, sau đó bệnh không dậy nổi cũng là ả ta bày mưu đặt kế cho mẫu thân.
Đại ca của ả ta chí hiếu, lần này nhất định sẽ không chạy mất được, đến lúc đó hai nhà liên hôn thì không thay đổi được gì nữa.
Kiếp trước Liễu Tương Cư chết trận sa trường, Liễu Bình Xuyên thấy mình kiên quyết giữ hắn lại kinh thành cũng coi như là cứu hắn một mạng, cho nên yên tâm thoải mái lập bẫy cho Liễu Tương Cư.
Mà lâu rồi Liễu Tương Cư không ở trong nhà nên không quen thuộc với phụ mẫu và muội muội nửa đường về nhà này lắm, hiển nhiên không biết tình huống thật của cơ thể Nghiêu thị. Chỉ cho rằng mẫu thân bệnh nặng không chịu nổi kích thích, mà hắn cũng phát sầu theo vì một chữ “hiếu”.
Đầy bụng oán khí không có chỗ phát tiết, lúc đi thăm Quỳnh Nương hắn bèn nói với muội tử của mình.
Quỳnh Nương tức giận đến nỗi thân mình lảo đảo về phía sau —— đại ca chính trực, không nhìn thấu mấy thủ đoạn này của tiểu phụ. Nhưng nàng chỉ nghe phát là biết, hiển nhiên sau lưng có Liễu Bình Xuyên bày mưu tính kế cho Nghiêu thị.
Vừa đấm vừa xoa, muốn bán nhi tử ruột của mình đi đổi lấy vinh hoa phú quý cho Liễu gia!
Nhưng lời chửi bới thiên kim Liễu gia và Nghiêu thị, người khác nói được, nàng lại không nói được.
Đơn giản là mình hoàn toàn không có lập trường nói với ca ca là, theo muội thấy, mẫu thân và muội muội của ca ca đều không phải thứ gì tốt, bọn họ thông đồng lừa gạt huynh đấy.
Nàng thử mở đầu, nhưng Liễu Tương Cư lại nói sắc mặt mẫu thân tái nhợt, tuyệt đối không giống làm bộ, hắn cắn răng thú tiểu thư béo của Long gia cũng không muốn tức chết mẫu thân đang sống sờ sờ.
Đã vậy rồi Quỳnh Nương không thể nói tiếp nữa, nhưng nàng biết rõ đời trước Nghiêu thị sống tung tăng nhảy nhót, vô cùng khoẻ mạnh. Vì vậy lòng buồn bực, cơm cũng lười ăn.
Lang Vương xem trong mắt, đau trong lòng, hỏi nàng nguyên do nàng lại không chịu nói. Vì thế Lang Vương gọi Công Tôn nhị tới bảo nàng ấy gián tiếp hỏi, vì sao Quỳnh Nương lại buồn.
Mấy chuyện xấu đó của Liễu gia, Quỳnh Nương không chịu nói với Lang Vương thật ra cũng là vì trước nay Lang Vương và Liễu Tương Cư không hợp, chắc chắn hắn sẽ lười quản.
Quỳnh Nương không muốn nghe Vương gia nói móc đại ca, cũng không muốn nhắc với hắn.
Nhưng Công Tôn nhị lại là người từng trải thẳng thắn, chưa cắn xong một đĩa hạt dưa đã biết rõ ngọn nguồn chuyện Liễu gia.
Nàng ấy phủi vỏ hạt dưa trên người, nói với Quỳnh Nương: “Vương phi có muốn đánh cược với ta không, không đến năm ngày, ta sẽ giải hết lo âu trong lòng ngươi?”
Thật ra Quỳnh Nương cũng mơ hồ có ý tưởng nhưng vẫn không hạ quyết tâm, thấy Công Tôn nhị làm mặt quỷ, nàng lại cười nói: “Đánh cược, ta nhất định đã đánh cuộc thì sẽ chịu thua!”
Công Tôn nhị cười đắc ý: “Vậy Vương phi xin đợi thua đi!”
Riêng nói hai nhà Liễu Long đều cố ý, một nhà sốt ruột gả nữ, một nhà hy vọng sớm định danh phận nên quyết định ngày hoàng đạo gần nhất tiến hành qua lễ rất nhanh.
Tuy hai nhà làm việc rất im lặng, vẫn chưa nói gì, nhưng Long gia là trọng thần trong triều, còn Liễu gia liên luỵ tiền Thái Tử nhưng ảnh hưởng vẫn không nhỏ, vì vậy rất nhanh hôn nhân này và ngày qua lễ đã bị quần thần biết được.
Đến ngày qua lễ, tuy rằng Liễu Tương Cư muôn vàn không muốn, nhưng bị Liễu Mộng Đường nói về chuyện phục hưng gia tộc và mẫu thân nằm trên giường bệnh mùi thuốc lượn lờ đau khổ cầu xin, cuối cùng hắn cũng bất đắc dĩ cưỡi lên tuấn mã, đi theo sau kiệu phụ thân đến Long phủ.
Long phủ cũng rất coi trọng qua lễ, mấy ngày nay quét tước trong ngoài phủ một lượt, vòng đồng trên cửa phủ đã được quét dầu mới, sáng long lanh.
Ba người Liễu gia vừa đến cửa Long phủ, Long đại học sĩ đã đi ra mời vào trong phủ.
Thị nữ bưng nước trà, điểm tâm lên, Long đại học sĩ và Liễu Mộng Đường lại khách sáo với nhau một phen. Long đại học sĩ càng nhìn Liễu Tương Cư càng hài lòng, đang chuẩn bị nói về chuyện qua lễ, đột nhiên quản gia tiến vào báo nói là có khách quý tới chơi.