Sa Linh vẫn chưa quay lại.
Các cô gái đã đặt hành lý xuống và vội vã lên lầu để tham quan.
Mỗi phòng đều có phòng tắm độc lập và giường lớn 1,8 mét.
Có bốn phòng trên tầng hai và ba phòng trên tầng ba.
Chúng đều có cùng kích thước, cùng lắm là cảnh sắc bên ngoài cửa sổ khác biệt.
Nam Tương Uyển ngáp dài điên cuồng, đi lên lầu hai, đi vào căn phòng đầu tiên trong hành lang, ngủ thiếp đi.
Các đồng đội tắt đèn và đóng cửa cho cô ấy, và viết tên của Nam Tương Uyển trên tấm biển nhỏ ở cửa.
Ngay sau đó, tiếp tục phân công các phòng khác.
Cả Chu Sa và Cát Đông Tuyên đều chọn tầng hai, một bên cạnh Nam Tương Uyển và một đối diện với Nam Tương Uyển.
Ba người còn lại chọn phòng ở tầng ba.
Các trợ lý nhóm lần lượt mang hành lý lên lầu.
Lúc này 1 giờ sáng, Sha Ling đã trở lại.
Cô ấy đến đây bằng taxi.
Các đồng đội đã phân phòng đến ngồi trong phòng khách ở tầng 1. Ngay khi Sa Linh quay lại, cô đã nhìn thấy các món lẩu và đồ ăn nhẹ trên bàn cà phê.
Cát Đông Tuyên vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh cô: “Sa Linh! Lại đây ăn cơm đi!”
Sa Linh kéo lê cơ thể mệt mỏi của mình và ngồi xuống, nghiêng đầu trên ghế sô pha: “Mình mệt quá.”
Đặng Tư Nam: “Sao vậy?”
Sa Linh: “Chụp ảnh, quay quảng cáo, quay video, phát sóng trực tiếp, mình điên mất, một miếng cơm cũng chưa ăn.”
Chu Sa cau mày: ” Nhanh lên, còn nóng.”
Sa Linh mở gói ra cắn vài miếng, sau đó vội vàng đặt đũa xuống: “Không thể ăn nhiều, mau đi ngủ, chín giờ sáng mai còn phải đến công ty.”
Vân Tiền: “???”
Chu Văn Hạ: “Phải không? Chỉ là một đêm đoàn tụ, vì vậy cậu không ăn bữa tối đoàn tụ cũng không sao nhưng tại sao cậu lại bị yêu cầu đảm nhận nhiều công việc vậy?”
Công ty của Chu Văn Hạ vẫn là một công ty nhỏ, và cô ấy không quá áp bức!
Sa Linh lắc đầu: “Công ty nói rằng hãy tận dụng động lực này để hoạt động tích cực hơn.”
Vân Tiền: “Catxe bao nhiêu?”
Sa Linh: “Mình đã nhận được ba quảng cáo, chia chúng ra và nhận được 50.000
Cát Đông Tuyên: “???”
Cinnabar: “Sao ít thế?”
Chu Văn Hạ: “Công ty của mình quá nhỏ và quảng cáo mình nhận được cũng ít. Trước khi mình thành lập nhóm, quảng cáo mình nhận được đã trị giá hàng trăm nghìn đô la! Huống chi bây giờ, người đại diện của mình nói rằng nếu không có công việc kinh doanh hàng triệu đô la mình sẽ không nhận nó!”
Cát Đông Tuyên: “Mình e là có mờ ám. Cậu có bị công ty chèn ép không? Phí chứng thực của chúng ta bây giờ ít nhất phải là ba chữ số, và mình sẽ không chấp nhận những con số bình thường!”
Chu Sa: “Mình cũng vậy! Ngoài ra, Nam Tương Uyển còn chưa nhận lời quảng cáo, cô ấy còn cao hơn nữa. Nếu quảng cáo riêng tư, có thể đạt tới một triệu!”
Sa Linh xua tay: “Ồ, nhân viên hợp đồng không có nhân quyền, công ty đã đặt ra các quy tắc cho mình và mình không được phép nhận quảng cáo riêng tư.”
Cát Đông Tuyên lăn lộn với và nhìn thẳng vào mắt: “Loại công ty chết tiệt nào!”
Chu Sa: “Thay đổi công ty?”
Sa Linh: “Các thực tập sinh bị buộc phải ký mười năm, thiệt hại nếu hủy hợp đồng là 50 triệu.”
Vân Tiền: “Mẹ kiếp! Chết rồi! Cái gì công ty địa ngục?”
Chu Văn Hạ: “Mình sợ luôn, công ty nhỏ của tô không đáng sợ như vậy.”
Chu Sa: “Sa Linh là Châu Duệ Entertainment. Châu Duệ có thể được coi là một công ty hạng hai trong ngành giải trí, và về mặt logic thì sẽ không có mánh khóe như vậy! Hợp đồng này đúng là không hiểu nổi!”
Những người khác đều nhíu mày, Họ đều đang có Nam Bắc làm người chống lưng nên không cần lo.
Có thể thấy qua cách Cát Đông Tuyên thậm chí không trả lời WeChat của người quản lý của cô ấy.
‘Destiny’ giờ mỗi cô gái đều là báu vật!
Chỉ cần không vi phạm tam quan và làm một số điều tuyệt vọng, tương lai nhất định sẽ tỏa sáng và có khả năng vô hạn!
Nhưng tại sao Sa Linh lại gặp phải chuyện như vậy? Làm sao Châu Duệ Entertainment có thể ngu ngốc như vậy?
Sa Linh ăn thêm vài miếng, sau đó chúc đồng đội ngủ ngon rồi lên lầu đi ngủ.
Sau khi phát hiện ra rằng phòng của mình nằm đối diện với Nam Tương Uyển, tâm trạng của Sha Ling đã được cải thiện rất nhiều.
Cửa phòng Nam Tương Uyển đóng chặt, có lẽ đứa nhỏ đang ngủ say.
Sa Linh bước vào phòng của cô ấy và so sánh ký túc xá khủng khiếp của công ty.
Chắc chắn, sự đối xử của các công ty lớn tốt hơn!
Không lâu sau, Sa Linh vội vã tắm rửa và đi ngủ.
Các đồng đội khác có thể thức khuya để chơi và không ai quan tâm đến ngày hôm sau.
Sa Linh không thể làm được, cô chỉ có thể ngủ trong vài giờ và phải đến công ty đúng giờ vào 9:00 sáng mai để tiếp tục quay quảng cáo.
…
Dưới nhà, các cô lại thăm quan tầng hầm.
Ái chà!
Có nhạc cụ, phòng âm nhạc, v.v., không chỉ có tất cả chúng, mà còn có một phòng cách âm!
Tuyệt vời!