Đây là thịt Thanh Giác Vân Thú nổi danh nhất, ăn vào trong miệng tinh khiết và thơm đến cực điểm, bao hàm linh khí nồng đậm, để cho tứ chi bách hài của người lộ ra một cổ hương thơm nồng đậm.
– Trong thức ăn này không có kỳ quặc?
Nhiếp Vân có thiên phú Kịch Độc, cũng không sợ đối phương hạ độc, trực tiếp nếm thử, ăn một miếng không phát hiện vấn đề, để cho hắn ngược lại có chút nghi ngờ
Căn cứ kinh nghiệm nhiều năm sinh tử, loại cảm giác nguy cơ này tuyệt đối sẽ không sai lầm, nhưng vì sao trong thức ăn không có khí tức độc dược?
Chẳng lẽ hắn nghĩ lầm?
– Thế nào, cũng không tệ lắm phải không, Diệp Thần sư huynh, ăn nhiều chút, những cái này đều là thứ tốt…
Trong nội tâm Nhiếp Vân kỳ quái, Từ Siêu cầm lấy chiếc đũa kẹp lên bốn năm khối thịt, đặt vào trong chén của hắn.
Hắn kẹp mỗi đồng loại đều là trân quý nhất, còn không có ăn vào, đã nghe đến hương khí xông vào mũi.
– Sư tỷ, ngươi cũng đừng khách khí, dùng đi!
Một đệ tử thấy động tác của Từ Siêu, vội vàng cười kẹp vài miếng cho Đặng Tiêu, thức ăn giống như đúc gắp cho Nhiếp Vân.
– Chư vị khách khí!
Nhiếp Vân bất động thanh sắc, ăn thức ăn đối phương gắp cho vào miệng, trong mắt lập tức hiện lên hàn quang.
Quả nhiên có vấn đề!
Sở dĩ ăn một miếng cảm giác không ra, là vì bọn hắn có khả năng sử dụng một loại độc dược hỗn hợp, loại dược này phân biệt đặt ở trong vài loại, chỉ cần không ăn hết, liền không trúng độc!
Mà Từ Siêu kẹp đồ ăn cho mình cùng Đặng Tiêu đúng là một bộ đầy đủ!
– Kịch Độc chi khí hóa giải!
Bởi vì sớm có chuẩn bị, mỗi dạng đồ ăn chỉ ăn hơi chút, trúng độc không sâu, Kịch Độc chi khí xoay chuyển trong người, Nhiếp Vân đã minh bạch trong thức ăn đến cùng hạ xuống độc gì.
Đây là một loại độc dược có thể làm cho người toàn thân tê liệt, trong thời gian ngắn mất đi sức chiến đấu, không để cho người trí mạng, dĩ nhiên đối với người khác mà nói, là vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với hắn có thiên phú Kịch Độc mà nói, nhẹ nhõm hóa giải, không có bất kỳ khó khăn.
– Tới, ăn a!
Thấy Nhiếp Vân ăn hết, Từ Siêu giả bộ điềm nhiên như không có việc gì, tiếp tục dùng.
Đặng Tiêu chịu không nổi mọi người nhiệt tình, cũng nhịn không được ăn vài miếng.
Biết rõ loại độc dược hỗn hợp này không nguy hiểm đến tính mạng, Nhiếp Vân cũng không nhắc nhở.
Leng keng!
– Ta làm sao vậy? Như thế nào toàn thân không có thể động…
Thấy Đặng Tiêu ăn hết, Nhiếp Vân giả bộ như biến sắc, thân thể không tự chủ được lắc lư vài cái.
Hắn khẽ động như vậy, Đặng Tiêu cũng lập tức phát hiện dị thường, mạnh mẽ vỗ bàn đứng lên.
– Từ Siêu, các ngươi… trong thức ăn hạ xuống cái gì?
Khí tức toàn thân lao nhanh, tựa hồ tùy thời có thể phún dũng, hai hàng lông mày của Đặng Tiêu giơ lên, khí tức cả người như cầu vồng.
– Xin lỗi sư tỷ, chúng ta cũng không có biện pháp, đây là Đại sư huynh bàn giao, nếu như không đáp ứng, mặc dù chúng ta trở thành đệ tử chân truyền, cũng không có một ngày tốt lành!
Từ Siêu lui về phía sau một bước nói.
– Đúng vậy, muốn trách thì trách hai người các ngươi đắc tội Đại sư huynh, hắn điểm danh muốn hai người các ngươi, mới có thể buông tha chúng ta, chúng ta cũng là bị ép!
– Bắt lấy hai người các ngươi, tám người chúng ta có thể sống, cũng là chuyện tốt…
Mấy người khác nói.
– Tốt, tốt!
Nghe được mọi người nói, Đặng Tiêu cảm thấy sắp tức điên rồi.
Bái kiến vô sỉ, nhưng chưa thấy qua vô sỉ như vậy!