Từ Siêu là ban đầu ở Loạn Hải Địa Cung cùng bọn người Đặng Tiêu chung một chỗ thí luyện, từng cực kỳ bài xích Nhiếp Vân, về sau hắn đại triển thần uy đánh chết vô số Tu La, thái độ mới đổi mới, trước ngạo mạn sau cung kính.
Sau Loạn Hải Địa Cung thí luyện, Nhiếp Vân bị phân phối đến Đan Dược Điện, liền không bái kiến những người này, lúc này vừa thấy nhịn không được bay lên cảm giác thân cận.
Cùng một chỗ cộng đồng trải qua sinh tử, khó tránh khỏi có loại cảm giác này.
– Nguyên lai là Từ Siêu sư huynh!
Nhiếp Vân đi ra.
– Mệnh của ta là Diệp Thần sư huynh cứu, vẫn xưng hô ta sư đệ a, nếu không ta sẽ không nhận nổi!
Thấy Nhiếp Vân xưng hô sư huynh, Từ Siêu vội vàng khom người.
Đại tông môn đều dùng thực lực nói chuyện, ai thực lực mạnh người đó làm sư huynh, thật giống như Nam Cung Khiếu, mặc dù trưởng lão bình thường chứng kiến, cũng không dám nói nhảm.
– Chuyện này, mọi người là đồng môn, trợ giúp lẫn nhau là nên phải, nói như vậy có chút khách khí rồi!
Nhiếp Vân cười nói.
Đối với Từ Siêu này hắn cũng không có phản cảm gì, tuy lúc trước xa lánh hắn, cũng là vì thí luyện bảo vệ tánh mạng, bất đắc dĩ mà thôi.
– Vẫn là Nhiếp Vân sư huynh rộng lượng!
Từ Siêu vội nói.
– Diệp Thần, đám người Từ Siêu có hảo ý, nếu không chúng ta cùng đi a!
Hai người hàn huyên hai câu, Đặng Tiêu mở miệng.
– Cung kính không bằng tuân mệnh!
Nhiếp Vân gật đầu đáp ứng.
Túy Phương Đình là địa phương đệ tử Vân Vũ Tông dùng để tiêu khiển, tương tự như quán rượu, có thể tiến đến tiêu phí, bên trong mỗi một vật đều vô cùng quý trọng, giá cả xa xỉ.
Đám người Từ Siêu có thể ở chỗ này thiết yến nói rõ hao tốn không ít.
Đi theo sau lưng Từ Siêu, hai người Nhiếp Vân đi ra Đan Dược Điện, đi đến Túy Phương Đình.
– Sư tỷ ngươi làm sao vậy?
Thấy hai đầu lông mày của Đặng Tiêu mang theo ưu sầu, Nhiếp Vân biết chắc vẫn còn vì Nam Cung Khiếu uy hiếp mà phiền não, giả bộ như không biết hỏi.
– Ta không sao!
Đặng Tiêu không muốn nhiều lời, vuốt vuốt lông mày.
– Không nên buồn, có một số việc có lẽ giải quyết cũng không khó!
Nhiếp Vân khẽ cười một tiếng, cũng không nhiều lời.
– Ngươi có phải biết cái gì hay không? Chuyện của ta ngươi ngàn vạn lần đừng dính vào, Nam Cung Khiếu này… Được rồi, ngươi tốt nhất không nên để ý tới, bằng không thì thật sự sẽ rước họa vào thân!
Sắc mặt Đặng Tiêu hơi đổi, vội vàng truyền âm.
Ngày đó Nhiếp Vân trong lúc vô tình xuất hiện, dọa Nam Cung Khiếu đi, nàng đã biết rõ, thiếu niên trước mắt này chỉ sợ hoặc nhiều hoặc ít đã biết sự tình, nhưng nàng vẫn hi vọng đối phương không muốn dính vào cho thỏa đáng.
Nam Cung Khiếu này tâm ngoan thủ lạt, có thù tất báo, loại nhân vật này, tốt nhất không nên đắc tội, bằng không thì phiền toái không ít.
Nàng cũng không muốn bởi vì chuyện của mình mà liên lụy đến thiếu niên kia.
– Đa tạ sư tỷ đề điểm!
Nhiếp Vân gật đầu.
Chứng kiến thái độ của Đặng Tiêu, trong nội tâm lần nữa bay lên một tia hảo cảm, đương nhiên, cũng không phải tình cảm giữa nam nữ, mà là một loại tán dương cùng thưởng thức.
Thấy được nguy hiểm không hoảng loạn, đối với người bình thản, không có loại tâm tính bởi vì ngươi yếu liền xem thường, tuy thực lực không được tốt lắm, nhưng loại tính cách cùng tâm tình này, lại để hắn coi trọng.
– Ngươi… Nếu không ngươi lập tức rời Vân Vũ Tông a, nơi này có ta nhiều năm tích lũy, tuy không thể để cho ngươi tu vi gia tăng bao nhiêu, lại có thể giúp ngươi tu luyện giảm bớt không ít trở ngại!
Thấy thiếu niên không để ý tới hảo ý của nàng, Đặng Tiêu sốt ruột truyền âm.