– Về nữ nhân thì hình như ta tiếp xúc với Vi Vi nhiều nhất, cũng không thể lấy Vi Vi làm tiểu thiếp đi? Dương Khánh sẽ liều mạng với ta.
Tần Vi Vi cười cười, nửa đùa hỏi:
– Nếu trừ bỏ nhân tố phụ thân của ta thì đại nhân có cưới ta không?
Miêu Nghị cười nói:
– Hai chúng ta cũng từng thử rồi, Vi Vi đừng quên lúc trước ta có tìm Dương tổng quản xin cưới, chúng ta suýt thành phu thê. Vi Vi cũng biết kết quả rồi.
Tần Vi Vi bình tĩnh gật đầu nói:
– Biết rõ. Đại nhân, nếu lúc đó ta không băn khoăn ý kiến của phụ thân mà muốn gả cho người thì đại nhân có cưới không?
Câu hỏi đáng để Miêu Nghị suy nghĩ, hắn từ từ lắc đầu nói:
– Ta cũng không biết, chớp mắt đã qua nhiều năm, người tu hành thời gian qua mau thật!
Với Miêu Nghị thì chuyện năm xưa nếu đặt ở bây giờ chính hắn cũng khó nói rõ, vì tâm tính khác nhau. Trải qua nhiều sống chết, qua nhiều nguy hiểm, đã thấy nhiều việc không từ thủ đoạn, gian lận lừa gạt.
Bây giờ nhìn lại trước kia sẽ cảm thấy mình rất ngây thơ, đặc biệt ở Phù Quang động không chịu hàng mà tử chiến đến cùng, bị buộc mới hàng là gây ấn tượng sâu sắc nhất với Miêu Nghị. Nếu là bây giờ thì đồ ngốc mới làm chuyện như thế, rõ ràng không liên quan gì hắn vậy mà đi liều mạng. Đổi lại Miêu Nghị hiện tại chắc chắn sẽ đầu hàng ngay, có chuyện gì lo giữ mạng trước đã.
Nếu là bản thân trước kia nhìn mình bây giờ…
Ánh mắt Miêu Nghị mơ hồ, hắn phát hiện mình đi trên con đường này ngày càng xa.
Tần Vi Vi không được câu trả lời rõ ràng thì cũng không hỏi lại, nàng nhìn áo choàng trên người Miêu Nghị và lời nói ám chỉ vừa rồi, với tính cách của nàng thì làm được điều này đã là không dễ dàng. Tần Vi Vi nghĩ Miêu Nghị nên nghe hiểu mới đúng, nhưng xem phản ứng của hắn thì nàng hiểu ràng nam nhân này rất ngốc trong chuyện tình cảm. E rằng không đâm thủng cửa sổ giấy thì hắn vĩnh viễn không phát hiện lòng nàng.
Nhưng ngẫm lại chính mình, nàng cũng là loại nữ nhân nội hướng, nàng không nói nên lời quá trực tiếp được. Nếu không phải như thế thì có lẽ chuyện của hai người mặc kệ có thành hay không thì đều sớm có kết quả, có lẽ không có phần của Vân Tri Thu, nàng cũng sẽ không tự giày vò nhiều năm.
Nàng bị gì vậy? Tần Vi Vi thầm cười khổ. Từ ngày Miêu Nghị thành thân thì Tần Vi Vi tự nhận là đã chặt đứt suy nghĩ viễn vông, tại sao cứ chần chừ mãi tại đây?
Tần Vi Vi suy nghĩ kỹ đã tìm được nguyên nhân, vấn đề nằm ở phu nhân Vân Tri Thu. Nếu không phải phu nhân nói rõ muốn nạp thiếp cho Miêu Nghị thì lòng Tần Vi Vi đã không dao động, trái tim lại nhảy lên còn mãnh liệt hơn trước. Như muốn bắt chặt cơ hội lần này, như người rớt xuống sông sắp chết chìm bỗng bắt lấy cọng rơm cứu mạng, dù cọng rơm này chưa chắc cứu được nàng nhưng vẫn giữ nó thật chặt không muốn buông ra.
Thuyền lúc lắc trên sông, rèm đung đưa trên lầu, hai người đứng ở đầu thuyền yên lặng mỗi người suy nghĩ riêng.
Khi trở về biệt viện thì đêm đã khuya, hai người được Lâm Bình Bình đi ra dẫn đường.
Tần Vi Vi bước vào cửa viện dặn dò:
– Chuẩn bị nước cho đại nhân tắm đi.
Miêu Nghị quay đầu nói:
– Miễn đi, đã quá muộn, cũng không hoạt động gì.
Tần Vi Vi nói:
– Đây là lời dặn của phu nhân trước khi đi.
Miêu Nghị lẩm bẩm:
– Nữ nhân này nhiều tật quá.
Miêu Nghị không giống Vân Tri Thu, bắt hắn giống nàng một ngày tắm hai lần thì hắn không làm được.
Mấy ngày kế tiếp Tần Vi Vi hầu hạ chu đáo, tự mình hỏi về việc ăn uống của Miêu Nghị, ngay cả trà hắn uống cũng không cho người khác làm mà nàng tự mình bưng tới trước mặt hắn. Miêu Nghị nói không cần làm vậy nhưng Tần Vi Vi cứ lôi Vân Tri Thu ra, bảo phu nhân đã dặn. Miêu Nghị xoe tròn mắt.
Miêu Nghị đã học khôn, về sau tuyệt đối không mang theo người Vân Tri Thu phái đến nữa, không thì sức ảnh hưởng của phu nhân sẽ luôn như bóng với hình.
Mấy ngày sau, người Kim điện đến truyền lời là bên Thiên Ngoại Thiên đã đồng ý, hai ngày sau hắn sẽ cùng Nhạc Thiên Ba lên đường.
Không biết người tới cố ý hay vô tình mà nhắc nhở rằng bên Thiên Ngoại Thiên cũng có người đi, nhị gia đích thân đến.
Miêu Nghị nghe tin này thì ngây người. Chỉ là đấu bảo, An Như Ngọc chạy đi làm chi?
Miêu Nghị không biết lúc gặp mặt An Như Ngọc thì còn mặt mũi nào đối diện.
Miêu Nghị muốn tránh mặt An Như Ngọc, nhưng nếu hắn không đi thì Yêu Nhược Tiên muốn quan hệ không có quan hệ, muốn bối cảnh không có bối cảnh, trừ Miêu Nghị chống lưng cho thì còn ai bênh lão nữa? Không cần biết kết quả đấu bảo ra sao, nếu không có người hộ tống lão đi thì tình cảnh của Yêu Nhược Tiên sẽ rất nguy hiểm.