Nói thầm một tiếng, Nam Cung Khiếu nở nụ cười.
Mặc dù đối với loại nịnh nọt như Chúc Hải không quen nhìn, nhưng lần này nếu như không phải hắn, sẽ bị Sử Tần trưởng lão phát hiện a.
– Nam Cung Khiếu ngươi cái tiện nhân, lão tử cùng ngươi bất cộng đái thiên…
Loại ý nghĩ này vừa chấm dứt, đột nhiên một thanh âm tràn ngập phẫn hận vang lên.
– Cùng ta bất cộng đái thiên?
Nghe được có người mắng mình, hơn nữa cùng hắn bất cộng đái thiên, Nam Cung Khiếu biến sắc, con mắt lập tức híp lại.
Thân là Vân Vũ Tông Đại sư huynh, hung danh hiển hách, đừng nói đệ tử, ngay cả trưởng lão bình thường cũng không dám nói chuyện với mình như vậy, không nghĩ tới mới vừa ra Đan Dược Điện liền đụng phải một cái không sợ chết, như thế nào không giận?
Thân thể nhoáng một cái lập tức vượt qua vách tường, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng người giãy dụa từ trên mặt đất bò lên, trong ánh mắt lóe ra phẫn hận nồng đậm.
– Chúc Hải? Ngươi cùng ta bất cộng đái thiên?
Thấy rõ bộ dáng người này, Nam Cung Khiếu tức giận đến nổi trận lôi đình.
Trong nội tâm vừa khoa trương tiểu tử này thoáng một phát, không nghĩ tới hắn liền dám khiêu chiến mình, lá gan thật ghê gớm a!
– Đại sư huynh…
Chúc Hải không nghĩ tới Đại sư huynh sẽ lần nữa trở về, sợ tới mức thiếu chút nữa quỳ xuống.
Bành! Bành! Bành!
– Ta cho ngươi mắng ta tiện nhân, ta ngược lại muốn nhìn ai mới là tiện nhân!
Bành! Bành! Bành!
– Dám cùng ta bất cộng đái thiên, lá gan của ngươi thực mập, toàn bộ tông môn dám khiêu chiến ta như vậy, chỉ sợ chỉ có ngươi!
Một hồi kêu thảm cùng hừ lạnh phẫn nộ, Chúc Hải đã sớm nửa chết nửa sống lần nữa bị tra tấn.
10 phút sau, đường đường cường giả Thiên Tiên cảnh hậu kỳ lại chỉ còn một hơi.
Nếu không phải thực lực Chúc Hải rất mạnh, chỉ sợ đã bị đánh chết.
– Nể tình Kỷ Cường trưởng lão, lưu ngươi một cái mạng chó, nếu còn dám khiêu chiến ta, xem ta thu thập ngươi như thế nào!
Biết rõ ở trước cửa Đan Dược điện không thể làm quá phận, Nam Cung Khiếu lưu lại đối phương một hơi, quay người ly khai.
– Khiêu chiến? Chẳng phải đi đường đụng ngươi thoáng một phát sao…
Nghe được Nam Cung Khiếu nói, trước mắt Chúc Hải tối sầm, ngất đi.
Thẳng đến hôn mê hắn cũng không có suy nghĩ cẩn thận, đối phương đến cùng phạm vào thần kinh gì, đi đường không cẩn thận đụng một cái, cần hạ thủ ác như vậy sao? Một lần còn chưa đủ, liên tục đánh hai lần… Đây rốt cuộc là bao nhiêu thù a…
– Ha ha!
Trên vách tường có năng lượng nhẹ nhàng chấn động, Nhiếp Vân đi ra, nhìn Chúc Hải nằm trên mặt đất, khẽ cười một tiếng, biến trở về hình dạng của mình, nghênh ngang rời đi.
Vừa rồi câu nói kia, tự nhiên là hắn bắt chước Chúc Hải nói, Nam Cung Khiếu vốn tính tình nóng nảy, nghe nói như thế, làm sao sẽ cẩn thận phân biệt, quả nhiên trúng kế, xông lên lần nữa đánh Chúc Hải một trận.
Xếp đặt thiết kế như vậy, cho dù về sau đối phương phát giác Cửu Dương Liệt Hỏa đan là giả, cũng chỉ sẽ tìm Nam Cung Khiếu, cùng hắn không có quan hệ gì.
Trở lại chỗ ở, Nhiếp Vân như trước để cho Thương Vĩnh ngụy trang thành hình dạng của hắn khoanh chân ngồi ở trên giường tu luyện, bản thân thì nhoáng một cái tiến vào Bắc Đẩu tinh cung.
– Cửu Dương Liệt Hỏa đan…
Cổ tay khẽ đảo lấy đan dược ra.
Vù vù!
Không khí chung quanh lập tức trở nên cực nóng, tựa hồ trong bình ngọc nho nhỏ ngủ đông một con Liệt Diễm thú.
– Viên thuốc này quả nhiên cuồng bạo đến cực điểm, ta cũng không cách nào phục dụng, bất quá…
Thân là Luyện Đan Tông sư, Nhiếp Vân liếc thấy ra trong viên thuốc này ẩn chứa năng lượng cuồng bạo đến cực điểm, mặc dù là hắn cũng không thể nuốt.
Nhưng hắn không thể nuốt, không có nghĩa là không thể dùng!