Bất kể là võ giả đẳng cấp gì, trong thời điểm chiến đấu đều tính toán tỉ mỉ lực lượng của bản thân, dù sao không ai dám bảo đảm trận chiến này có thể kéo dài hay không, vạn nhất thời gian bị kéo dài, thánh nguyên cạn kiệt, chẳng phải là mặc cho đối thủ làm thịt?
Phương thức chiến đấu liều mạng như Dương Khai, mặc dù không phải là lão giả họ Độ chưa từng thấy, nhưng cũng lác đác vài người, mà những lần đó đều là do địch nhân nhận thấy mình đang ở tình huống không còn hy vọng sống sót, muốn liều chết kéo theo địch nhân, đáng tiếc cuối cùng không ai thành công, tất cả đều bị hắn đánh chết.
Tiểu tử này giống như đang muốn liều mạng với mình, chẳng lẽ là thằng điên sao?
Đủ loại tạp niệm lóe lên trong đầu hắn rồi biến mất, vừa rồi lão giả họ Độ trúng một kích, thân hình rung mạnh, thời khắc này không còn quan tâm tới những thứ khác, chỉ có thể liều mạng rót thánh nguyên vào cái khiên trên tay, cầu nguyện nó có thể giữ vững được.
Màu vàng của hư ảnh càng sáng hơn, vô cùng chói mắt.
Ngay sau đó, âm thanh va chạm ầm ầm vang lên, thân thể của lão giả họ Độ bị một lực mạnh mẽ đánh vào, không ngừng lui về phía sau, từng đạo kiếm mang đánh lên mặt khiên không ngừng tiêu tán, nhưng đợt này vừa dứt đợt sau lại tới, cuồn cuộn không ngừng, vô cùng vô tận.
Răng rắc…
Âm thanh này khiến sắc mặt lão giả họ Độ trắng bệch, nhìn kỹ lại, bất ngờ phát hiện hư ảnh của cái khiên đã xuất hiện khe hở, khe hở rất nhỏ nhanh chóng khuếch tán, chớp mắt đã lan khắp cái khiên.
Cho dù phòng ngự có chắc chắn hơn đi nữa thì dưới sự tấn công liên tục như vậy cũng không chịu nổi, ngay cả đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn cũng vậy, huống chi là một cái khiên Hư cấp hạ phẩm.
– Không xong! Lão giả họ Độ thầm kinh hô, nhanh chóng ném tấm khiên đi, đồng thời cấp tốc né sang một bên.
Trong thời khắc mấu chốt, hắn chỉ có thể ném đi cái khiên mà mình coi như trân bảo, cái khiên nhỏ này cũng không chứa uy năng đặc thù như cái khiên màu tím của Dương Khai.
Rầm một tiếng, không còn thánh nguyên rót vào, cái khiên nhỏ cho dù cấp bậc có cao hơn đi nữa cũng là vật chết mà thôi, bị vài đạo kiếm mang của Dương Khai đánh lên, lập tức chia năm xẻ bảy, mảnh vỡ bị Ma diệm đốt cháy thành tro bụi trong khoảnh khắc, nhưng thời gian cản trở ít ỏi này cũng đủ cho lão giả họ Độ thoát được một kiếp, vọt xa ra hơn 30 trượng.
Lạnh lùng nhìn nơi hắn đứng, Dương Khai giơ tay trái lên, thánh nguyên cuồn cuộn, một cây trường mâu đen như mực thành hình.
– Đi!
Dương Khai khẽ quát một tiếng, trường mâu khẽ run lên, bỗng nhiên biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện trở lại đã tới gần đỉnh đầu lão giả họ Độ, đâm thẳng xuống.
Tru Thiên Mâu trong Cửu Thiên Thần Kỹ, lúc này Dương Khai đã vận dụng đến mức lô hỏa thuần thanh, uy lực có chút bất phàm.
Lão giả họ Độ còn chưa kịp lấy lại tinh thần, lúc này lại rơi vào hiểm cảnh, trong lòng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, điên cuồng hét lên, lập tức giơ hai tay lên trên đầu, mắt thường có thể thấy được lượng lớn thánh nguyên tràn ra, tạo thành một quầng sáng trên đỉnh đầu hắn, vừa kịp đỡ được một kích chí mạng từ Tru Thiên Mâu.
Nhưng vẫn chưa hết, năng lượng bắt đầu khởi động trong hư không, bỗng nhiên một bàn tay to lớn xuất hiện, vỗ xuống đầu hắn, lão giả họ Độ giật mình.
Bàn tay kia như che trời lấp đất, dường như phong bế tất cả đường lui của hắn, không khỏi làm hắn sinh ra cảm giác tuyệt vọng.
Già Thiên Thủ, bàn tay che trời!
Bùm một tiếng, bàn tay hung hăng chụp xuống, mặt đất run lên bần bật, trên mặt đất xuất hiện một cái hố diện tích mấy chục trượng, nếu nhìn từ trên cao xuống có thể thấy đó là một dấu tay.
Nhưng Dương Khai lại nhướng mày, quay đầu nhìn về hướng cách đó không xa.
Bên kia, lão giả họ Độ đã đứng đó từ bao giờ, sắc mặt trắng bệch, ho khan, thánh nguyên gần như cạn kiệt.
Dương Khai lộ ra vẻ kinh ngạc và ngoài ý muốn.
Hắn không biết đối phương sử dụng dạng bí thuật gì, không ngờ có thể trốn khỏi tầng tầng lớp lớp công kích của mình, xem ra quả nhiên không thể coi thường võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh.
– Tiểu tử, ngươi thật sự muốn cùng lão phu liều mạng ngọc đá cùng tan? Lão giả họ Độ vừa oán độc vừa kiêng kỵ nhìn Dương Khai, lạnh lùng hỏi.
Đến thời khắc này, hắn đã hoàn toàn không dám xem thường Dương Khai nữa, cho dù không có trận pháp này áp chế, hắn cũng không thể đánh chết Dương Khai, nói không chừng đối phương có thể cùng mình đánh ngang tay.
Mà bây giờ trận pháp quỷ dị này áp chế, một thân thực lực không phát huy được bảy thành, căn bản không phải đối thủ của người ta, trừ mấy lần tấn công lúc đầu ra, thời gian còn lại luôn luôn phải né tránh phòng ngự, chật vật không chịu nổi.
Nhất là một màn vừa rồi, lão giả họ Độ vừa nghĩ tới là mồ hôi lạnh ứa ra, nếu hắn không quyết định thật nhanh, dùng một loại bí thuật tổn hao nhiều lực lượng trốn ra, lúc này chắc đã bị thương nặng.
Tại đây mà bị thương nặng, vận mệnh của hắn sẽ ra sao không cần nghĩ cũng biết được.
Nhưng bí thuật này cũng không thể tùy tiện sử dụng, sau trận chiến này, bất kể là thắng hay bại, mất mấy năm điều dưỡng sinh khí là không thể tránh khỏi.
Lão giả họ Độ đã nhận ra rằng, bảo vật có thể động lòng người, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng được, về phần đối phó với sự phẫn nộ của Phong trưởng lão đã không phải chuyện cần lo, cứ ở lại đây chỉ sợ mạng nhỏ cũng không còn.
– Ngọc đá cùng tan? Nghe hắn nói, trên mặt Dương Khai nổi lên vẻ kiêu ngạo, khinh thường nói: – Chỉ bằng vào ngươi?
Giọng nói mang ý châm chọc và đùa cợt rõ ràng, nếu là lúc khác, lão giả họ Độ nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, cho tới bây giờ hắn chưa từng bị võ giả Thánh Vương Cảnh cười nhạo, nhưng lúc này…
– Ngươi cho rằng lão phu đã là cá nằm trên thớt, tiểu tử, lão phu thừa nhận thực lực của ngươi không tầm thường, nhưng lão phu cũng không dễ giết như vậy, chi bằng chuyện này đến đây thôi, ngươi để lão phu rời đi, sau này lão phu sẽ không tới Long Huyệt Sơn nữa, như thế nào?
– Ngươi cho là mình còn có tư cách nói điều kiện với ta? Dương Khai cười gằn một tiếng, lạnh lùng nói: – Ta xem ngươi như cá nằm trên thớt đấy, vậy thì thế nào?