“Anh..” Hứa Trúc Linh nghe thấy lời nói uy hiếp này thì tức giận không có chỗ nào phát tiết ra. Cô nghiến răng, khóe mắt lập tức đỏ bừng: “Anh chỉ biết ức hiếp em, cũng không biết nhường nhịn một chút!”
“Khi em bị Phó Minh Tước bắt đi, em luôn lo lắng cho anh. Cho dù anh ta nói với em rằng anh cố tình để anh ta rời đi, anh cố tình để anh ta giúp bắt cóc em đi nhưng em vần không tin. Em muốn đích thân hỏi anh, em tin anh, em chỉ tin anh! Nhưng anh lại mập mờ không rõ ràng gì với Tạ Quế Anh, nếu như không phải Ngọc Vy nói cho em biết thì em thật sự sắp từ bỏ rồi.”
“Em có thể hiểu anh, có thể tôn trọng anh, nhưng em không thể nào coi như không nhìn thấy những tủi thân của em. Em không nợ nhà họ Cố các anh, cho nên nhà họ Cố các anh không thể có lỗi với eml”
“Cố Thành Trung, anh ức hiếp em như vậy. Anh đúng là đồ không có lương tâm!”
Cuối cùng cô cũng nói ra hết những lời nói trong lòng, giọt nước mắt trong suốt lấp lánh làm ướt cả cái gối.
Cố Thành Trung nhìn thấy những giọt nước mắt đó, trong lòng anh run rẩy rất dữ dội.
Cơ thể của anh lập tức căng thẳng, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường lạnh lo.
Cuối cùng anh trút một hơi, lén thở dài một tiếng.
Anh bất lực vùi đầu vào trong hõm vai của cô, nặng nề nói: “Hứa Trúc Linh, anh bị đánh tơi bời nên đành nộp vũ khí đầu hàng. Chỉ cầu xin em… Chỉ cầu xin em có thể tha thứ cho anh, đừng rời bỏ anh có được không?”
“Trúc Linh à, đừng khóc nữa, là anh sai. Là anh làm không tốt nên khiến em chịu bao nhiêu uất ức như vậy. Anh suy nghĩ không chu toàn, anh chỉ muốn cho em bình yên. Nếu như em ở lại bên cạnh anh, em cũng sẽ bị trúng độc. Thậm chí Tạ Quế Anh còn lợi dụng mẹ để ra tay với em.”
“Phó Minh Tước là điều ngoài ý muốn, anh tưởng anh ra là con người đợn giản cho nên mới để cho anh ta đưa em đi. Nếu như anh biết em gặp nguy hiểm thì anh nhất định sẽ cố gắng hết sức để đi cứu em.”
“Trúc Linh à, anh nợ những tủi thân uất ức của em, anh sẽ… dùng hết quãng đời còn lại của mình để bù đắp cho em.
Không biết em có cho anh cơ hội hay không.”
“Được chứ, anh đi ra ngoài xuống tầng rồi rời khỏi nơi đây.”
Cô lau giọt nước mắt, nói với giọng điệu buồn bực khó chịu.
“Không được, tối nay anh phải ở lại nơi này.”