Lập tức có mỹ tỳ tầm mười bảy tuổi vội vàng chạy tới, nàng ta vọt tới trước mặt quý nhân cung kính hành lễ: “Chủ công…”
Quý nhân nhìn nàng chằm chằm, làm Lư Oanh câm như hến, mới xoay người đi về phía đuôi thuyền.
Lúc này, tàu thuyền bắt đầu xuất phát.
Khi những làn sóng trắng dâng thành hàng, Lư Oanh ngẩng đầu lên và khẽ gật với một vài thiếu niên trên bến tàu đang nhìn nàng, ra hiệu cho bọn họ nói Lư Vân về bản thân nàng. Sau đó, Lư Oanh quay người lại, yên lặng đi theo sau quý nhân.
Lư Oanh mấy ngày nay thật sự rất mệt mỏi, vì vậy sau khi vào khoang thuyền nàng đã ngủ thϊếp đi trên giường đến tận màn đêm buông xuống.
Vừa mở mắt ra liền nghe mấy tiếng trống dồn dập, kèm theo những tiếng nhạc còn có mùi hương trầm và tiếng cười thướt tha của mỹ nhân.
Thuyền lớn đã vào sông rồi, nhìn mặt sông bên ngoài sáng đèn, nhìn những con thuyền rực rỡ giăng đèn kết hoa, Lư Oanh gục xuống.
Tắm rửa xong, nàng ra khỏi khoang thuyền.
Trên tầng hai của con thuyền có các sương phòng được trang hoàng xa hoa, lúc này các phòng đó đều được trang trí và thắp sáng đèn, qua cửa sổ màn mỏng có thể nhìn thấy các mỹ nhân vũ cơ đang múa uyển chuyển.
Không biết quý nhân ở gian nào nhỉ?
Lư Oanh lười đi tìm, cứ như vậy lười biếng dựa vào thành thuyền, lặng lẽ thưởng thức cảnh đêm.
Thuyền của Khởi Hương Lâu chưa bao giờ kén khách. Hầu như tất cả các khách đều ngâm mình trong sương phòng, trong rượu ngon và tận hưởng niềm hạnh phúc thế gian này với vẻ đẹp đang trong vòng tay bọn họ. Không có mấy ai như Lư Oanh đứng ngoài nhìn ngắm phong cảnh.
Bởi vậy nàng thật sự im lặng.
Cũng không biết qua bao lâu, sau lưng nàng vang lên tiếng bước chân, sau đó là một giọng nói trong trẻo vang lên: “Vị lang quân này, ở một mình sao?”
Giọng nói có hơi nghẹn ngào, hình như vừa mới khóc.
Lư Oanh quay đầy nhìn lại.
Đi về phía nàng là một nữ tử ăn mặc đẹp đẽ tinh xảo đến từ một thế gia nào đó. Tuy rằng để không trúng gió trên thuyền này. Cách ăn mặc của nàng ta có phần giống với một cô nương trong gia đình thô lỗ, nhìn thoáng qua vẫn có thể nhận ra.
Nữ tử đó đi đến bên cạnh Lư Oanh và nhìn cảnh đêm học theo Lư Oanh dựa vào thành thuyền.
Chỉ là nhìn, quầng mắt nàng ta lại đỏ.
Lư Oanh cau mày khi thấy nàng ta sắp khóc tới nơi. Mà nàng chưa bao giờ là người mềm lòng, lập tức muốn rời đi.
Lúc này, nữ tử cúi đầu nhỏ tiếng nói: “Ta theo phu quân lên thuyền … hắn mê đắm ả kỹ nữ, đêm tân hôn liền chạy ra ngoài cả năm trời. Hằng năm đều ở trên thuyền này cũng không quay về.”
Quay đầu lại, nàng ta nhìn Lư Oanh với đôi mắt đỏ bừng. nhỏ tiếng hỏi: “Còn tiểu lang quân này thì sao? Trông lang quân không giống những loại người xuất hiện trên thuyền này, vì sao lang quân lai ở đây?”
Lư Oanh nhìn nàng ta. Nữ tử này đã có gia đình vẫn chải búi tóc của thiếu nữ, vì một kẻ như phu quân bỏ lại trong đêm tân hôn, có đáng không?
Sau khi nhìn nàng ta, Lư Oanh trả lời: “Ta là tùy tùng đi theo chủ tử mà đến.” Lời vừa ra, nàng ta ngẩn ra, nghi ngờ nói: “Ta còn tưởng tiểu lang quân là …” mới nói được tới đây, ánh mắt ngưng động và khuôn mặt tái đi.
Lư Oanh nhìn theo ánh mắt nàng ta.
Tuy nhiên, một nữ tử bước ra khỏi khoang thuyền. Nữ nhân đó thanh tú và mảnh mai, khuôn mặt giống với Lư Oanh, ngoại trừ đôi mắt hơi xếch lên, vẻ ngoài có vẻ yếu ớt nhưng bên trong lại quyến rũ tận xương. Người này thoạt nhìn mười bảy hoặc mười tám tuổi, so với nữ tử đang đứng bên cạnh và cả Lư Oanh thì tướng mạo lẫn khí chất đều kém hơn rất nhiều.
Cảm giác có người nhìn, nữ nhân đó cũng quay đầu nhìn lại. Liếc nhìn thấy người quen, nữ nhân này hai mắt liền sáng ngời. Nàng ta ưỡn ẹo đi về phía họ. Nhìn thoáng qua Lư Oanh sau đó chuyển hướng nhìn nữ tử bên cạnh Lư Oanh, nhẹ nhàng nói: “Nguyên thị, tỷ tỷ đã gả cho Dương lang, cớ sao vẫn còn búi tóc thiếu nữ ?”
Nàng ta hỏi một cách nhẹ nhàng và ôn nhu nhưng vẻ đắc ý trong mắt khiêu khích nhìn Nguyên thị, ném mị nhãn cho Lư Oanh, rõ ràng muốn nói cho Lư Oanh biết, Nguyên thị là nữ nhân đã có phu quân.
Nguyên thị vẻ mặt ủ rũ nói: “Việc này có liên quan gì tới ngươi?”
Nàng ta che miệng cười duyên, “Muội muội đây còn không phải sợ tỷ sẽ đội mũ xanh cho phu quân của chúng ta sao?”
Lời nói thật thô tục, mặt Nguyên thị tái xanh và rõ ràng rất tức giận. Nhưng nàng ăn nói vụng về, bị nhục nhã liền liền nói không nên lời. Nguyên thị tức giận run lên, quay đầu bỏ đi.
Dù đã bỏ đi, nữ nhân lã lướt này vẫn không muốn cho Nguyên thị đi. Nhìn thấy nàng ta đuổi theo, Lư Oanh nhíu mày.
Mơ hồ nghe được nữ nhân đi theo Nguyên thị, vẫn giọng điệu thỏ thẻ tiếp tục nói: “Nguyên thị, tỷ tỷ và Dương lang cùng nhau lớn lên, nhà của muội tuy là chịu tội nhưng muội cũng bị đưa vào tiện tịch. Có điều Dương lang rất tốt với muội nha, chàng vì muội mà coi con thuyền này là nhà. Tuy tỷ tỷ đã gả cho chàng, nhưng chàng không thèm chạm vào tỷ. Hì hì, Nguyên thị à, hiện tại tỷ thắng hay vẫn là muội thắng, hửm?”
Dưới ánh đèn, khuôn mặt của Nguyên thị tái nhợt, nhưng cái gì cũng không nói nên lời.
Nữ nhân kia một tấc không rời, tiếp tục dịu dàng tỉ tê nói: “Nói đến, tỷ muốn suy nghĩ cẩn thận, nói cái gì phải hủy hôn thành toàn cho chúng ta, Dương lang cũng đồng ý. Nhưng mà muội không đồng ý, muội muốn chàng cưới tỷ, chính là muốn cả đời tỷ phải sống thủ thân như quả phụ vậy đó, cho dù muội muội không bước vào cửa Dương gia, thì tỷ tỷ cũng chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể ở bên cạnh chàng … Nguyên tỷ tỷ … tỷ tỷ của muội à, tỷ nói xem muội tốt với tỷ cỡ nào?”
Nội tâm người dịch – phải tui thì tui cho luôn đí ? cái quần đùi đó tui chưa mặc mà cô đã xài rồi thì khỏi trả! Cảm ơn!
Nguyên thị tức giận đến run rẩy cả người.
Ả nhìn bộ dạng của Nguyên thị, hai má ửng đỏ vì tức, khóe mắt sắp rơi lệ. Hóa ra chỉ cần chọc tức nàng ta có thể đạt được sự hưng phấn tột độ nha. Chỉ nghe ả ta mềm mại thủ thỉ nói tiếp: “Nguyên tỷ tỷ có thể không biết, Dương lang vì cái gì không muốn động phòng với tỷ là bởi vì … muội nói muội có thai … đang bệnh rất nặng, nếu chàng không đến thì không còn gặp mẫu tử muội được.”
Chậm rãi kíƈɦ ŧɦíƈɦ Nguyên thị run rẩy không thôi, khi nữ nhân tiếp tục lời vừa rồi: “Còn lần này thi sao, Nguyên tỷ tỷ, tỷ đoán xem lần này muội dùng cớ gì để Dương lang cho phép tỷ lên thuyền này?” nàng ta cười khanh khách: “Đó là bởi vì muội hoài cái thai này, kỳ thật không phải của Dương lang.”
Ngay khi câu nói này rơi xuống, Nguyên thị đã quay lại, trừng mắt nhìn nàng ta, mà ả thì càng cười tươi rói: “Nguyên tỷ tỷ, tỷ thật sự muốn nói cho Dương lang biết sao? Hì hì, muội khuyên tỷ cái gì cũng đừng nghĩ tới, căn bản chàng sẽ không tin lời tỷ đâu. Giống với trước kia vậy, rõ ràng tỷ xả thân cứu chàng, chỉ cần muội nói với chàng là muội làm, chàng liền cảm kích muội ngay, vẫn cảm thấy thẹn với muội. Nguyên tỷ tỷ, tỷ có biết chỗ thất bại của tỷ là sao không? Tỷ đó nha, tỷ quả là con người đứng đắn, quá đoan trang, quá nặng thân phận, và quá yêu chàng …”
Nói một cách đắc ý, ả ta nhìn chằm chằm Nguyên thị và từ tốn khiêu khích tiếp: “Nguyên tỷ tỷ à, tỷ tức thành cái dạng này, sao không cho muội một cái bạt tay, ôi phải rồi, tỷ không thể làm như vậy, vì muội muội đang mang thai nha~”
Ả ngang nhiên ức hϊếp Nguyên thị thành thói quen, ở trước mặt Nguyên thị nói không hề kiêng kỵ. Có điều không dự đoán trước được rằng Lư Oanh tai vô cùng thính, trong tiếng nhạc ồn ào vậy, Lư Oanh vẫn nghe rõ mọi chuyện mà nữ nhân kia cố ý nói nhỏ xuống.
ღ Chương 141: Xen vào việc người khác và thủ đoạn sắc bén của Lư Oanh ღ