Kha Vân Tiên, Lôi Mị, Đường Nhu cùng chúng nữ mang theo đèn cung đình tiến vào, căn phòng đưa tay không thấy năm ngón mới sáng lên.
Tất cả mọi người đã đổi qua tang phục, thần sắc bi thương, yên lặng đứng ở một bên.
– Đệ đệ, trước khi mẫu thân qua đời, đã để lại vài lời di ngôn.
Tỷ tỷ Nguyệt Vân kéo tay của hắn ngồi xuống giường.
– Vâng?
Đường Tiểu Đông trầm thấp nói.
Tay tỷ tỷ rất thô ráp, bởi vì nhiều năm làm lụng vất vả. Tỷ phu chỉ là một con mọt sách, mà hắn lại không có ở nhà, mọi chuyện trong nhà đều do tỷ tỷ gánh vác.
– Mẫu thân nói từ nhỏ đã từng thay đệ đính ước, nhà gái là Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia đại tiểu thư.
Đường Tiểu Đông giật mình, giờ mới hiểu được lúc trước tại sao Lôi Mị lại chủ động tiếp cận hắn? Mục đích, đơn giản chính là tìm hiểu hắn.
Nếu như hắn chỉ là một tên tiểu nhân, hoặc chỉ là một người bình thường không có hoài bão, Lôi gia chắc chắn sẽ hối hôn.
– Mẫu thân nói, Lôi gia là danh môn thế gia, giàu có đông người, chúng ta nghèo khó, không xứng với thiên kim đại tiểu thư nhà người ta, nếu như Lôi gia xem
thường chúng ta, yêu cầu từ hôn cũng không trách được người ta.
Tỷ tỷ nói xong, nhịn không được lại khóc rống lên.
– Đây là… Tín vật đính hôn khi xưa…
Tín vật là một miếng ngọc bội màu trắng to như hạt đào, một bên điêu khắc một con rồng đang giương nanh múa vuốt, trông rất sống động, hiển nhiên là do danh sư chế tác. Mặt đối diện chỉ khắc một chữ Vũ. Nội tâm Đường Tiểu Đông khẽ động, vuốt ve miếng ngọc bội. Trên người Lôi Mị cũng đeo một miếng ngọc y hệt, chỉ có điều một mặc khắc một con phượng đang bay lên, mặt còn lại khắc chữ Điền, hai chữ hợp lại không
phải là chữ Lôi hay sao?
Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn Lôi Mị, hai má Lôi Mị ửng đỏ, thẹn thùng động lòng người, chỉ là nhiều thêm vài phần thương cảm.
– Mẫu thân còn nói… Không thể nhìn thấy đệ lập gia đình… Không thể ẵm tôn nhi…
Trái tim bi thống dị thường, khiến cho Đường Tiểu Đông cảm thấy khó thở, nước mắt giàn dụa, nắm chặt hay tay, gào lên.
– Mẫu thân, hài nhi bất hiếu!
Tỷ đệ ôm nhau khóc òa lên, chúng nữ lặng lẽ rơi lệ.
Lúc mẫu thân ốm nặng, hắn lại không túc trực bên giường, không báo hiếu được, nội tâm Đường Tiểu Đông tràn ngập áy náy, quyết định chịu tang nửa năm, toàn bộ chúng nữ đều mặc tang phục, ngay cả Lý Đằng Giao cũng như vậy. Lý Lâm Phủ đối với nhi nữ vô cùng cưng chiều, nhi nữ chưa về nhà chồng đã chịu tang, lão cũng không có phản đối, an ủi Đường Tiểu Đông vài câu, không hề nhắc tới chuyện hôn sự.
Một đời gian tướng, khẩu phật tâm xà, tiếu tử tàng đao, giết người vô số, lại vô cùng cưng chiều con gái, thực là dị số.
Ngọc Nhược Vân cũng một thân áo tang, cho dù Ngọc phu nhân có ý kiến cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, tính tình nhi nữ, nàng vô cùng hiểu rõ. Hơn nữa, nhi nữ lớn không giữ được trong nhà, mà nhi nữ vì Ngọc gia đã hy sinh đủ nhiều rồi.
Nửa năm chịu tang, Đường Tiểu Đông thành thật không hề động tay động chânKha Vân Tiên, Lôi Mị, chúng nữ lặng lẽ ở bên bầu bạn cùng hắn. Sau khi an bài cho tỷ tỷ xong, hắn còn đặc biệt sai Tiểu Thanh qua phục thị nàng, lần đầu tiên sống trong cảnh giàu sang, tỷ tỷ đã sống cả đời kham thực là có chút không thích ứng.
Mới đến Trường An chưa được vài ngày, dã tâm của tỷ phu Liễu Duy đã bộc lộ ra ngoài, ba ngày hai lần chạy tới tướng phủ, không ngừng vuốt mông ngựa Lý Lâm Phủ. Đường Tiểu Đông cảm thấy rất khó chịu, chỉ có thể thông qua Lý Đằng Giao gián tiếp cảnh cáo Liễu Duy, nếu như dám ra ngoài lêu lổng, trăng hoa, coi chừng Đường Tiểu Đông đưa hắn sang Thái.