“Chưa tới nửa tháng, bố chồng của Lý Quyên Quyên đi đời, là chết do bị bệnh nặng.”
Đôi mắt của người phụ nữ híp lại: “Trước khi qua đời, thân thể của bố chồng Lý Quyên Quyên tốt như vậy, bình thường ngay cả sốt hay cảm cúm cũng không bị, sao có thể đột nhiên mắc bệnh nặng mà qua đời được chứ?”
Đồng Tuyết Lục bụm miệng, đôi mắt hoảng sợ mà trừng lớn: “Chị, chị, chị có ý gì?”
Người phụ nữ: “Còn có thể có ý gì? Chị nghi là Lý Quyên Quyên đã giết chết bố chồng của ả, nhưng chị không có chứng cứ, em gái, nếu em muốn xử lý con mụ Lý Quyên Quyên lăng loàn kia thì có thể xử ả từ chuyện này.”
Đồng Tuyết Lục giả bộ như bị dọa, lắc đầu như trống bỏi: “Chị, cái này không có chứng cứ thì không thể nói lung tung được đâu, nếu không rất dễ bị người ta trả đũa đấy, em phải đi đây, cảm ơn chị ạ.”
Nói xong, cô lảo đảo bỏ chạy như thể bị dọa đến nỗi hoang mang lo sợ.
Người phụ nữ trợn mắt coi thường, nhỏ giọng hừ một tiếng: “Đồ nhãi nhép yếu đuối vô dụng, chẳng trách xinh đẹp như vậy mà vẫn thua Lý Quyên Quyên.”
Nói xong, cô ta lấy kẹo sữa Thỏ Trắng từ trong túi ra, nhếch môi nở nụ cười, dáng vẻ như kiếm được món hời lớn.
===
Đồng Tuyết Lục đi một đoạn rất xa mới dừng lại.
Chuyến này cô tới đây là để tìm nhược điểm của Lý Quyên Quyên, Ôn Như Quy đã làm giao dịch với người phụ nữ này, cô lo lắng về sau người phụ nữ nãy sẽ mang cái này đến uy hiếp Ôn Như Quy.
Cô càng lo là lỡ cô ta và Sử Tu Năng hình thành một chiến tuyến, đối phó ngược lại với Ôn Như Quy thì vấn đề đó sẽ rất khó giải quyết.
Sở trưởng của một Viện cơ học dùng tiền để mua chuộc một góa phụ đi quyến rũ bố dượng mình, một khi chuyện như vậy truyền đi, cho dù năm đó Trình Tú Vân đã làm cái gì, sai lầm bao nhiêu thì mọi người chỉ cảm thấy Ôn Như Quy đạo đức suy đồi, là một thằng con bất hiếu. Cứ như vậy, cuộc đời của anh sẽ vì nó mà bị hủy hoại.
Do đó, cô muốn ra tay trước để chiếm lợi thế, tìm ra nhược điểm của Lý Quyên Quyên để khống chế ngược lại cô ta.
Vốn dĩ cô đã chuẩn bị trước là chuyến này tới đây không thu hoạch được quá nhiều, không ngờ còn thu hoạch vượt quá dự kiến của cô.
Đi đến trạm xe buýt, cô bước lên một chiếc xe buýt đi Cục công an.
Trên xe buýt ngồi đầy người, cô không tìm được chỗ, chỉ có thể đứng.
Cô đấm nhẹ lên cái eo mỏi nhừ, thầm thề trong lòng một lần nữa, về sau kiếm được tiền, cô nhất định phải mua một chiếc xe ô tô.
===
Đi vào Cục công an Thành Nam, cô trực tiếp đi vào tìm Phác Kiến Nghĩa.
Lúc này Phác Kiến Nghĩa đang xử lý tài liệu, nhìn thấy cô tới đây, không khỏi hiếu kỳ mà nói: “Đúng là khách quý mà, sao cô lại tới đây?”
Đồng Tuyết Lục nhìn lên mặt bàn: “Bây giờ anh có bận không?”
Phác Kiến Nghĩa khép tài liệu lại: “Cũng không bận bận lắm, cô tìm tôi có việc à?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Tôi muốn biết một vụ án, không biết bên anh có thể điều động hồ sơ đến giúp không?”
“Vụ án? Cô muốn làm cái gì?”
“Chỗ ngõ Chùy Khẩu ở Thành Bắc có một người phụ nữ tên là Lý Quyên Quyên đang sinh sống, bố chồng cô ta đã qua đời 6 năm trước, tôi nghe nói cái chết của bố chồng cô ta có hơi kỳ quặc, không biết đồn công an bên này có biên bản hay không?”
Phác Kiến Nghĩa nhìn cô, nhíu mày: “Cô nói cho tôi biết trước đã, tại sao cô đột nhiên muốn thăm dò một người như vậy, với cả cô muốn làm gì?”
Đồng Tuyết Lục cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, chiếc nhẫn này là do Ôn Như Quy tự mình thiết kế, lớp bên trong của chiếc nhẫn có viết tắt chữ cái đầu của tên của 2 người họ.
Rất nhiều kỹ thuật làm đồ trang sức ở thời đại này không đến nơi đến chốn, để nhờ người ta khắc chữ cái đầu tên của 2 người lên nhẫn mà anh đã tìm không ít thợ thủ công.
Tình yêu của anh với cô đã vượt qua tưởng tượng của cô từ lâu rồi.
Đồng Tuyết Lục không lên tiếng, trong phòng làm việc yên tĩnh lạ thường.
Con ngươi của Phác Kiến Nghĩa đảo quanh, bất chợt thử thăm dò: “Không phải là chuyện có liên quan đến Như Quy đấy chứ?”
Đồng Tuyết Lục hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên: “Đúng vậy, Như Quy anh ấy bị bệnh.”
Sau đó cô kể chuyện Ôn Như Quy bị bệnh cùng với những việc đã làm sau khi phát bệnh cho Phác Kiến Nghĩa nghe.
Sau khi nghe xong, cả người Phác Kiến Nghĩa ngơ ngác, nhìn cô với vẻ mặt không thể tin được: “Cô nói Như Quy anh ta bị mắc bệnh tâm thần? Sao có thể chứ?”
Anh ta quen biết Ôn Như Quy nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn rất bình thường, không khác gì những người khác cả.
Nếu nói có chỗ nào khác thì đó chính là hồi nhỏ có một khoảng thời gian anh không để ý tới người khác, cũng không nói chuyện với ai, sau này tốt hơn rồi, sau khi lớn lên nhiều lắm cũng chỉ là không nhớ được mặt của người khác thôi, chuyện này thì có liên quan gì đến bệnh tâm thần đâu.
Đồng Tuyết Lục cau mày sửa đúng cho anh ta: “Bệnh tâm lý không phải là bệnh tâm thần, xin anh hãy chú ý lời nói.”
Phác Kiến Nghĩa gãi đầu: “Ý tôi nói là Như Quy không bị bệnh còn gì? Không phải là cô mang thai cho nên mới nghĩ ngợi lung tung đấy chứ?”
Đồng Tuyết Lục trợn trắng mắt đến mức suýt trợn ngược lên trời: “Anh hiểu biết nhiều quá ha, nhưng mà cảm ơn anh, tôi không nghĩ ngợi lung tung, người biết tình hình của Như Quy đến hôm nay chỉ có một mình tôi thôi, anh tin cũng được, không tin cũng chả sao, tôi hi vọng anh đừng nói cho người thứ 3 biết.”
Phác Kiến Nghĩa thấy cô không giống như đang đùa, trong lòng hơi hồi hộp: “Như Quy anh ta thật sự nói chuyện với không khí à? Thế anh ta có thể được chữa khỏi không? Sau này có bị chuyển biến xấu không?”
Đồng Tuyết Lục: “Không phải là anh ấy nói chuyện với không khí, anh ấy nói chuyện với người trong tưởng tượng của mình, trước đó tình hình của anh ấy đã ổn định hơn không ít rồi, bởi vì sự xuất hiện của Trình Tú Vân đã kích thích đến anh ấy, dẫn đến tình hình của anh ấy trở nên nghiêm trọng hơn, nếu không giải quyết mầm họa Trình Tú Vân này thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
“Nghiêm trọng đến mức nào?”
“Suy sụp tinh thần, cuối cùng anh ấy thật sự chuyển thành bệnh tâm thần, hoặc là… tự sát.”
Bàn tay của Phác Kiến Nghĩa run lên, cốc sứ trên bàn bị xô vào, nước chảy ra, tràn đến chỗ tài liệu.
Anh ta sợ tới mức nhảy cẫng lên, vội vàng nhấc tài liệu lên, lại đi khắp nơi tìm khăn lau bàn.
Đến khi làm xong việc, anh ta mới vẻ mặt phức tạp mà nhìn Đồng Tuyết Lục: “Tuyết Lục, những chuyện mà cô nói, đối với tôi là cực kỳ không thể tưởng tượng nổi. Nhưng mà, tôi tin là cô sẽ không mang Như Quy ra để làm trò cười, càng sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến Như Quy, cho nên chuyện hồ sơ tôi sẽ giúp cô.”
Đồng Tuyết Lục nói với vẻ chân thành: “Cảm ơn anh, đồng chí Phác.”
Phác Kiến Nghĩa xua tay: “Không cần khách sáo nhiều như vậy, nhưng mà hậu quả thực sự sẽ nghiêm trọng như vậy sao? Ý tôi là, tính tình của Như Quy cứng cỏi như vậy, hẳn là anh ta sẽ không làm ra chuyện tự sát đâu.”
Đồng Tuyết Lục nghĩ đến chuyện của kiếp trước, sống mũi cay cay: “Khi tinh thần của một người suy sụp thì làm gì còn có lý trí nữa?”
Đối với Ôn Như Quy mà nói, nếu có một ngày anh phát hiện mình vẫn luôn đi lại với một người không có thật, sự phát giác này cũng đủ khiến anh sụp đổ.
Lại thêm nhớ tới hồi nhỏ bị ngược đãi, với cả chuyện Trình Tú Vân sảy thai, từng chuyện một, sẽ dồn anh vào bước đường cùng.
Nghĩ đến kiếp trước Ôn Như Quy bất lực như vậy, trong thâm tâm cô lại khó chịu đến nỗi muốn khóc.
Phác Kiến Nghĩa quen biết Đồng Tuyết Lục lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô biểu hiện dáng vẻ yếu ớt như vậy, sợ tới mức giật nảy cả mình: “Đồng chí Đồng cô đừng khóc, tôi đã nói là tin cô rồi mà, nếu cô khóc ở chỗ này của tôi, về sau mà bị Như Quy biết được thì chắc chắn anh ta sẽ không tha cho tôi đâu!”
Đồng Tuyết Lục quay đầu đi, lau nước mắt nơi khóe mắt: “Tôi không khóc đâu, tôi phải về đây, làm phiền anh chuyện về vụ án nhé.”
Phác Kiến Nghĩa đứng lên nói: “Có muốn tôi lái xe đưa cô về không?”
Đồng Tuyết Lục lập tức gật đầu: “Muốn, có của hời mà không chiến thì đúng là đồ ngốc.”
Phác Kiến Nghĩa: “…”
Chẳng qua anh ta chỉ thuận miệng xã giao một chút thôi, không ngờ cô lại không khách sáo thật.
Nhưng ai bảo cô bây giờ là phụ nữ có thai chứ, quan trọng nhất là, Ôn Như Quy là học sinh cưng của bố vợ tương lai của anh ta. Nếu như Ôn Như Quy biết mình không đưa cô trở về, về sau lại nói xấu anh ta ở chỗ bố vợ tương lai của anh ta thì anh ta cũng không biết đi đâu mà khóc nữa.
Phác Kiến Nghĩa đi mượn một chiếc xe ở trong cục, sau đó đưa Đồng Tuyết Lục về.
===
Về đến nhà, Đồng Tuyết Lục không nhàn rỗi, cô nhấc điện thoại lên gọi cho Tô Việt Thâm.
“Đồng chí Tô, tôi cần anh giúp tôi xử 2 người.”
Tô Việt Thâm: “…”
[HẾT CHƯƠNG 140]