Ngay sau tiếng quát lớn đó, Lã Nhật Doanh thình lình tung ra toàn bộ kiếm khí ở trên người khiến uy lực của một kiếm đó gia tăng một cách chóng mặt khiến cả ba tên kia phải giật mình.
Chúng không ngờ cả ba người hợp lực nhưng đối mặt với một kiếm này thì yếu không khác gì một tờ giấy bị kiếm khí dễ dàng đánh tan.
Chưa dừng lại ở đó, đạo kiếm khí còn tiếp tục đánh về phía cả ba người kia khiến bọn họ bị đánh văng ra xa gần ba trượng và trên người chúng chịu không ít thương tích.
Kiếm chiêu kết thúc, Lã Nhật Doanh ánh mắt khinh thường nhìn Hùng Cường rồi lạnh giọng nói. “Không chịu nổi một kiếm”.
Chứng kiến một kiếm kinh khủng vừa rồi, Hùng Cường ánh mắt lộ rõ vẻ ngưng trọng nhìn về phía Lã Nhật Doanh, giọng nói run rẩy vang lên. “Ngươi dám động vào người của Phá Xuyên Đường”.
Hùng Cường vừa nói vừa quay người chạy thẳng ra bên ngoài. “Các ngươi đợi đó”.
Nhìn tên Hùng Cường sợ hãi chạy cong đít, những người có mặt ở trong tửu điểm được một phen cười khoái chí. Tên Hùng Cường thường ngày hống hách, hắn ỷ sau lưng cú Phá Xuyên Đường chống lưng nên đi đến đâu cũng gây chuyện nhưng không có ai dám chống lại.
Nhưng họ không ngờ tên Hùng Cường này cũng có ngày bị người khác dọa cho chạy té khói.
“Hahaha… Cười chết ta rồi”.
“Tên Hùng Cường này cuối cùng cũng có ngày hôm nay”.
“Chuyện này mà truyền ra ngoài thì bị người khác cười chết mất”.
“Hahaha”.
“Đáng đời, ai bảo hắn suốt ngày chỉ biết ức hiếp kẻ yếu, người không có thế lực. Nay gặp phải cường giả thì bị dọa sợ chạy cong đít”.
“…”.
Họ được một phen cười vui thỏa thích thì sau đó liền quay qua nhìn đám người Đế Nguyên Quân rồi lắc đầu. Ánh mắt họ nhìn đám người Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt không khác gì nhìn người chết. Và không có chút thương cảm hay khuyên bảo nào trên gương mặt họ cả.
“Nhưng dọa tên Hùng Cường kia được nhưng chọc và Phá Xuyên Đường thì xem như những người này xong rồi”.
“Ta thấy những người này sống không qua được tối nay”.
“Do cái bệnh ngông cuồng mà tự hại chính mình mà thôi”.
“Đáng tiếc, hai tên kia chết thì không sao, nhưng bốn đại mỹ nữ kia cũng không thoát kiếp, nếu không bị giết chết thì cũng bị tên Hùng Cường cưỡng hiếp đến chết thôi”.
“Ta nhìn bốn nữ này cũng cảm thấy xiêu lòng chứ đừng nói đến tên cuồng dâm Hùng Cường kia”.
“Thôi thôi, kệ chúng đi. Đây đâu phải chuyện của ta đâu mà quan tâm”.
“Hahaha”.
“…”.
Nghe những lời bàn tán của những người xung quanh, năm người Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng ở trên gương mặt. Ai ai cũng nhìn Đế Nguyên Quân ăn uống một cách ngon lành mà không gặp chút lo lắng nào cả liền lên tiếng hỏi hắn.
“Ngươi không sợ Phá Xuyên Đường sao?”. Lâm Tuyết Nhi hạ thấp giọng lên tiếng.
“Đúng đó, ta vừa vào nên không hiểu rõ những thế lực này nên một khi đắc tội thì không hay cho lắm”. Lạc Tuyết Dung gật đầu nói.
“Chủ nhân, ta từng nghe qua về thực lực của Phá Xuyên Đường này rồi”. Hứa Tiểu Kiều một tay chống cằm, gương mặt lộ rõ vẻ buồn chán nói. “Chúng ra tay rất tàn độc và còn có ba vị đường chủ là Thiên Địa cảnh, ngoài ra còn có rất nhiều người có thực lực ở trong đó”.
“Công tử, bây giờ ta phải làm sao?”. Chu Tiểu Thiến lo lắng nắm tay Lã Nhật Doanh nói.
“Hừ”. Lã Nhật Doanh trên gương mặt lộ rõ vẻ không phục, hắn hừ lạnh một tiếng nói. “Cùng lắm thì ta một mình đến đó thôi, chẳng nhẽ chúng không biết phân biệt đúng sai?”.
Đứng trước những câu hỏi và vẻ mặt lo lắng của năm người, Đế Nguyên Quân gần như bỏ qua hết tất cả những câu hỏi mà chỉ quơ đũa ra hiệu những người khác nói. “Nhanh ăn đi, đồ ăn này rất có lợi cho tu luyện, không ăn thì hơi phí”.
Nghe Đế Nguyên Quân nói vậy thì cả năm người chỉ biết nhìn nhau mà lắc đầu. ‘Hoàn cảnh này còn có tâm để ăn sao?’.
Đi lên trên phòng!
Khác với năm người có vẻ mặt lo lắng và đang cố tìm ra đối sách, trái với bọn họ thì Đế Nguyên Quân thì thư thả vô cùng. Dường như hắn không hề để tâm đến việc Phá Xuyên Đường sẽ làm gì, cho dù chúng có tìm đến thì hắn cũng chẳng thèm để tâm đến.
Trái với năm người đi ngược đi xuôi để suy nghĩ cách đối phó thì Để Nguyên Quân lại leo lên giường ngồi bế quan, hắn lấy ra gần mười bình đan dược rồi nuốt xuống một hơi khiến những người khác không khỏi lắc đầu. ‘Bây giờ vẫn bế quan được sao?’.
‘Tên này đúng điên rồi’.
Đi vào bên trong giới chi, Đế Nguyên Quân nhìn Thánh Hoàng thần niệm đang ngồi thưởng thức trà thì lên tiếng hỏi. “Ngươi phát hiện dị trạng ở nơi này rồi chứ?”.
“Mặc dù ta không thể cảm nhận trực tiếp được nhưng dị trạng này rất lớn nên ta cũng một phần nào đoán ra được”. Thánh Hoàng thần niệm ngón tay khẽ động, một ly trà ấm nóng được ngưng luyện từ tinh thần lực bay về phía Đế Nguyên Quân. “Thiết nghĩ có nó thì căn cơ của ngươi hiện tại sẽ vững chắc hơn rất nhiều”.
“Ngũ Hành Bá Thể Quyết cũng có cơ hội nhập Đệ nhị trùng trung thành thành”.
“Nhưng tỷ lệ của nó quả thấp, không có ngũ hành lực lượng thì sợ ngươi có nó cũng không làm được gì nhiều hơn việc tôi luyện nhục thân, gia tăng cảnh giới”.
“Nhưng ta biết, ngươi chắc chắn sẽ không từ bỏ nó”.
“Tát nhiêu”. Đế Nguyên Quân uống vào một ngụm trà rồi nở một nụ cười đáp. “Con đường mà ta đi có bao giờ là dễ dàng, cho dù chỉ có một phần trăm thành công thì ta chắc chắn không bỏ qua”.
“Thậm chí có nó ta còn có thể ngưng luyện lại nhục thân một lần nữa. Kết hợp với Ngũ Hành chi thể thì nhục thân của ta có thể tăng được một quãng rất lớn”.
“Nếu may mắn hơn thì đạt được thành tựu cao hơn”.
Thánh Hoàng thần niệm nghe thấy vậy thì nở một nụ cười nhẹ nói. “Vậy ngươi vào đây tìm ta không chỉ có chuyện này thôi đúng không?”.
“Đúng vậy”. Đế Nguyên Quân đặt ly trà xuống nói. “Chân nguyên ta bây giờ sắp đạt ngưỡng đại viên mãn rồi nên khi đột phá, ta muốn dùng Thiên Ma Thần Hỏa thiêu đốt đan điền đến cực hạn, ta muốn tu linh hãi cực hạn. Muốn dung nhập Thiên Ma Chi Khí thành một điểm chứ không phải dựa vào uy lực của Thiên Ma Thân Hỏa nên muốn hỏi xem Mộc Cô Nhai ngưng tụ được bao nhiêu ma khí rồi?”.
“Ngươi muốn ngưng tụ song đan điền?”. Thánh Hoàng thần niệm vẻ mặt nghi hoặc hỏi hắn.
“Đúng vậy”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Ta bây giờ có Tiên Cơ Nhãn, có thể mở khóa lấy Thiên Đạo bí mật, ta thiết nghĩ bí mật đó liên quan đến cách phá Thiên Đạo xiềng xích nên ta muốn đúng căn cơ thật vững”.
“Bước đầu tiên là song đan điền, sau đó có cơ duyên xảo hợp có thể ngưng tụ được đa đan điền được càng tốt”.
“Có như thế ta mới có sức để chống trả”.
“Ta biết”. Thánh Hoàng thần niệm vẻ mặt suy tư đáp. “Nhưng cơ hội thành công không nhiều, ngươi bây giờ có khả năng ngưng luyện được thêm một cái nhưng nhiều hơn thì rất khó”.
“Một khi bị Thiên Đạo phát hiện thì hậu quả rất khôn lường”.
“Nhưng không sao? Hình chiếu tên Thiên Đạo Tử cùng Thập Vị Chân Hoàng cùng ta một trận chiến nên hao tổn không ít nên trong vạn năm chúng khó lòng mà hạ xuống”.
“Để làm được thế thì trong vạn năm, ngươi phải có sức mạnh đủ để phá Thiên Đạo xiềng xích. Hoặc cao hơn là thoát khỏi Thiên Đạo quản chế”.
“Yên tâm”. Đế Nguyên Quân gật đầu đáp. “Chuyện này ta đã có tính toán”.
“Được rồi”. Thánh Hoàng thần niệm vung tay một cái thì hình ảnh Mộc Cô Nhai dần hiện lên trước mắt hắn.
Thân thể Mộc Cô Nhai bây giờ đã đạt đến hai mươi trượng, cơ thể to lớn vào cao hơn trước rất nhiều. Xung quanh khu vực Mộc Cô Nhai bế quan, một tầng dày đặc ma khí lượn lờ khiến Đế Nguyên Quân không khỏi giật mình. Hắn không ngờ Mộc Cô Nhai có thể đạt tới tình trạng bây giờ trong thời gian ngăn như vậy.
Đế Nguyên Quân nhìn thêm một lúc rồi gật đầu. “Như vậy là đủ rồi”.
Ở phía bên ngoài, Đế Nguyên Quân ngồi bế quan gần một canh giờ thì tỉnh dậy. Hắn luyện hóa triệt để mười bình đan dược Hoàng cấp trung phẩm mà không khác gì muối đổ vào biển.
Ngay khi nhìn thấy Đế Nguyên Quân tỉnh dậy, cả năm người vẻ mặt lo lắng nhìn hắn nói. “Ngươi tỉnh rồi”.
“Hơn một canh giờ rồi, Phá Xuyên Đường chắc đang trên đường đến đây rồi?”.
“Bây giờ phải làm sao?”.
Lời nói của Lạc Tuyết Dung vừa dứt thì ở bên ngoài có một thanh âm âm trầm và khí tức Ngưng Hải cảnh đỉnh mạnh mẽ bộc phát khiến toàn bộ tửu điếm phải rung lên và một lượng sát ý kinh khủng khiến bầu không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo và âm trầm hơn bao giờ hết. “Người của Phá Xuyên Đường ta mà cũng dám động vào?”.
“Các ngươi cút ra đây cho ta”.
– —