Tiểu nhị giống như là không nhìn thấy vẻ lúng túng này của Chu Hoài Lâm, vẫn nhiệt tình cười, nói: “Được rồi, khách quan đi theo ta.”
Bính phòng nằm ở lầu hai khách sạn. Nói là Bính phòng, kỳ thực hoàn cảnh cũng không kém, chỉ có điều bởi vì nằm gần đại đường lầu một, nên có chút ầm ĩ. Đồ đạc bên trong đầy đủ mọi thứ. Trên giường nhỏ, đệm chăn nhìn cũng rất sạch sẽ ấm áp, trong phòng đốt một bồn lửa, nhìn qua cũng không có bao nhiêu khói.
Ba người ăn uống xong xuôi, lại trở về phòng mình nghỉ ngơi. Tha hương nơi đất khách, nằm trên giường êm ấm, mặc dù toàn thân mệt mỏi đau nhức, nhưng Chu Thanh lại không ngủ được. Trong phòng đã tắt nến, nàng mở to đôi mắt, nghiêng người nằm ở nơi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ có ánh nến ấm áp trên hành lang chiếu vào. Ánh sáng màu cam khiến Chu Thanh chợt nghĩ đến đêm hôm ấy. Ở trong thư phòng của Thẩm Lệ, một màn kia lại xuất hiện trong trí óc của nàng.
Thẩm Lệ nói, bộ y phục kia, là mẹ và em gái hắn tự tay làm..
Sau đêm đó, nàng vội vàng chuyện của tiệm lẩu, Thẩm Lệ cũng không biết đang bận rộn cái gì, hai người cơ hồ là không còn gặp mặt.
Hôm nay Chu Hoài Sơn chính thức bắt đầu đọc sách. Sáng sớm lúc nàng ra cửa, Thẩm Lệ vừa vặn tiến vào phòng Chu Hoài Sơn, hẳn là chuẩn bị bắt đầu phụ đạo cho Chu Hoài Sơn. Hắn mặc vào một bộ trường bào màu thạch anh, dáng người kiên cường, đường cong trên gương mặt dưới ánh nắng sớm toát lên vẻ cương nghị soái khí. Khi đó nàng vừa vặn đi ra ngoài, nhưng mà, hắn không nhìn nàng. A! Không nhìn nàng! Hứ!
Trong lòng hẹp hòi trợn mắt trừng một cái, Chu Thanh đang định xoay người đi ngủ, chợt nghe thấy một hồi tiếng bước chân hỗn loạn trong hành lang. Kèm theo tiếng bước chân, còn có tiếng nói chuyện hô to gọi nhỏ. Tiếng nói hẳn là của người Bắc Yên, một câu nàng cũng không nghe hiểu, có điều tiếng của tiểu nhị lại rất rõ ràng.
“Ngài đừng nóng giận, mặc dù phòng Giáp của chúng ta không còn, nhưng mà gian Bính cũng đều giống như vậy, chờ ngày mai nếu bên Giáp phòng lại trống, tiểu nhân lập tức đổi cho ngài, nếu không thì lát nữa chúng ta sẽ tặng ngài một bàn rượu thịt miễn phí nhé?”
Đối phương vẫn bất mãn như cũ, hùng hùng hổ hổ mắng mỏ thêm vài câu.
Tiểu nhị hèn mọn cười làm lành: “Đến mai nhất định sẽ đổi sang Giáp phòng cho ngài.”
Nghe âm thanh, Chu Thanh nhìn thấy ba bốn bóng đen đi qua phía trước cửa sổ của nàng. Rất nhanh cửa gian phòng cách vách của nàng bị mở ra, thanh âm quát tháo mắng mỏ lại vang lên bên cạnh.
Chu Thanh.. Vừa rồi, hình như tiểu nhị nói, muốn tặng một bàn thịt rượu. Bọn họ sẽ không phải là muốn kêu la om sòm uống rượu đếm nửa đêm đấy chứ.
Tuyệt vọng nằm thẳng người như con cá ướp muối, Chu Thanh trợn tròn mắt nhìn màn che trên đỉnh đầu. Vừa rồi lúc họ vào thuê phòng, không phải bên Giáp phòng còn một gian trống à? Sao mới có một lúc mà đã hết rồi?
Tiểu nhị rời đi, rất nhanh đã đưa tới một bàn thịt rượu. Bên cạnh truyền đến tiếng cười nói nâng ly cạn chén. Tiếng nói thế mà Chu Thanh lại nghe hiểu. Có người dùng giọng Bắc Kinh lưu loát, có người lại dùng giọng Bắc Kinh lơ lớ.
“.. Phải nói, Tô Khác chính là quá mức nhát gan, phàm là hắn có nửa phần quyết đoán của cha hắn, thì đã không bị ảnh vệ bắt.”
“Việc này không trách được Tô Khác, muốn trách thì trách Tống Kỳ, nếu không phải là Tống Kỳ bị bắt, Tô Khác cũng không có việc gì, mẹ nó, ai có thể ngờ Tống Kỳ sẽ bị bắt chứ!”
Vừa nghe đến cái tên quen thuộc, Chu Thanh lập tức giật mình từ trên giường đứng lên. Không hề nghĩ ngợi, quơ lấy cái ly nhỏ trên bàn chụp lên tường, áp tai vào nghe.
“Hiện tại Thẩm Lệ đã tra ra được tiệm lương thực Hữu Tài bên này, nếu không giết chết Thẩm Lệ, toàn bộ chúng ta đều xong!”
Thẩm Lệ..
Nghe được cái tên này, Chu Thanh đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như vừa rơi xuống hố băng. Thẩm Lệ, là Thẩm Lệ hắn sao?
Thẩm Lệ nói, chức vị của hắn trong triều, không có phẩm giai, nhưng mà quyền lợi không nhỏ, có thể chọc người ghét.
Tim của Chu Thanh đập như trống trận.
“Giết chết Thẩm Lệ? Nói thì dễ, người muốn giết chết hắn còn thiếu sao? Có ai đắc thủ không?”
“Người khác không đắc thủ đó là vì kẻ đó không có bản sự, không có nghĩa là ta cũng thất bại.” Nói lời này, hẳn là người Bắc Yên vừa hô to gọi nhỏ kia, hắn nói giọng Bắc Kinh lơ lớ mang đầy vẻ trào miệt khinh thường.
“Ồ? Gia Luật đại nhân có diệu kế gì?” Nói lời này, là giọng Bắc Kinh lưu loát khác, nãy giờ người này vẫn không lên tiếng.
Thanh âm của hắn mang theo một chút ám ách, chỗ khác thường này có thể là do bẩm sinh.
Dù cách một bức tường, Chu Thanh cũng có thể tưởng tượng ra trong đám người ở gian phòng cách vách, đoán chừng người này ngồi ở vị trí chủ vị. Khó trách người Bắc Yên phách lối kia cũng phải dùng giọng Bắc Kinh kém cỏi để nói chuyện với hắn. Thì ra là vì hiện trường có một đại nhân vật của bản triều sao?
“Thế tử yên tâm, không thể nói là diệu kế, nhưng ngày 15 tháng Giêng này chắc chắn Thẩm Lệ sẽ hiện thân ở huyện Thanh Hà, đến lúc đó, chúng ta sẽ vây bắt hắn, binh sĩ của Bắc Yên ta, am hiểu nhất chính là vây bắt đấy.”