Dạ Thần hai tay khoanh ở trước ngực, tầm mắt hắn xuất thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Mạch Sanh Tiêu.
Bởi vì sống trong thế giới u ám quá lâu, hắn không tin, một người cười có thể tùy ý tung bay thành ấm áp như thế, mà đẹp nhất chính là đường môi cong lên. Dạ Thần chưa bao giờ cũng Duật Tôn chính diện chạm mặt, hắn cũng không tin, người từ căn cứ thoát ra sẽ có được hạnh phúc đáng nói.
Bước chân của hắn vô tình đến trước TV, Dạ Thần vươn tay ra, đầu ngón tay mơn trớn lên khuôn mặt Sanh Tiêu.
Đôi mắt hắn lạnh lùng khẽ kéo ra, xoay người lại, từ trên bàn lấy ra một chiếc điều khiển từ xa, nhấn vào chốt khởi động, lập tức vách tường ở phía bắc chậm rãi kéo ra, xuất hiện một căn phòng ngủ rộng khoảng một trăm thước vuông.
Gian phòng quá lớn, có vẻ tương đối u lãnh.
Dạ Thần bước lên sàn gỗ đi vào, tại căn cứ, cho dù có đứng ở phía cửa sổ cũng sẽ không nhìn thấy ánh mặt trời, trong phòng ngủ trùng tu có một phong cách riêng, trên vách tường có treo những câu thơ, ở gần vị trí cửa sổ, có một chiếc xe lăn.
Dạ Thần bước đi rất nhẹ, hắn đi đến phía sau xe lăn, một tay đặt xuống vai người phụ nữ, sau đó xoay người lại, cầm lấy tay của người đó.
Người phụ nữ này khoảng năm mươi tuổi, vóc người lại nhỏ nhắn, là người Trung Quốc điển hình. Bà ấy được bảo dưỡng vô cùng tốt, nếu nói là ba mươi, cũng sẽ có người không tin. Hai mắt của bà mở to, ánh nhìn ngây ngốc tại một chỗ.
Dạ Thần ngồi xổm xuống, cầm chặt tay của bà không có buông ra.
“Mẹ, cha xứ nói, chỉ cần sáu năm con không đụng vào máu tanh, không giết chóc thì có thể phù hộ cho người sớm có ngày thức tỉnh. Bây giờ, sáu năm đã qua, cha ở trên thiên đường quá cô quạnh, con phải tìm người hầu hạ cho cha.”
Lời của cha xứ nói, chỉ muốn làm cho Dạ Thần có 6 năm yên lặng mà quên đi thù hận. Nhưng ông ấy không nghĩ tới, người sống trong bóng tối, giỏi nhất là ẩn nhẫn.
Trong căn cứ của Dạ Thần, sát thủ huấn luyện ra đều là động vật máu lạnh. Trong 6 năm đã giết không ít người, chỉ là hắn không tự mình ra tay thôi.
Nhưng Duật Tôn thì khác, trừ hắn ra, hắn sẽ không đem tính mạng của Duật Tôn giao vào trong tay người khác.
Mấu chốt nhất là chờ căn cứ điều tra được nơi Duật Tôn ở, hắn đã có thể chống lại Dạ Thần. Dạ Thần đến nay cũng không chạm được, Duật Tôn hôm nay, phía sau là thâm thù sâu đậm tột cùng.
Dạ Thần ngồi ở trên mặt đất, thân thể tựa vào người phụ nữ bên cạnh.
Mẹ của hắn trước kia may mắn thoát chết, do bị Duật Tôn bắn một phát vào giữa não bộ, nhưng viên đạn đã ghim vào dây thần kinh nên cho dù bảo vệ được tính mạng thì cả đời này cũng chỉ có thể sống trên xe lăn.
“Mẹ.” Dạ Thần kéo tay bà ấy áp l
ên gò má của mình: “Người yên tâm, chờ người tận mắt thấy con vì cha báo thù ngày đó, con sẽ tiễn người đi lên thiên đường, cùng cha gặp mặt.”
Nếu như bà ấy đến ngày đó vẫn không thể tỉnh lại thì Dạ Thần cũng không muốn làm cho bà ấy lại sống trong thống khổ.
*************
Tại Ngự Cảnh Viên.
Hôm nay trời nắng thật đẹp, Mạch Sanh Tiêu ăn xong cơm trưa đã trải thảm trên bãi cỏ, Bôn Bôn bị những món đồ chơi vây vào giữa, Sanh Tiêu nằm ngang, một cánh tay che kín hai mắt.
Hải Bối cũng lười biếng cuộn mình bên cạnh, cực kỳ phấn chấn chính là Bôn Bôn, bé con thấy con Vịt Nhỏ cũng không sợ hãi nữa, bàn tay nhỏ bé ấn lên đầu con vịt tự mình chơi.
Duật Tôn khi trở về, bởi vì bận rộn mà giờ còn chưa ăn cơm.
Hắn đem xe lái vào gara, từ đằng xa đã thấy Bôn Bôn ngồi một mình ở trên bãi cỏ.
Duật Tôn nhẹ bước đi tới, Bôn Bôn cầm cái xúc xắc trong tay đang đưa vào trong miệng.
Ai đưa cho bé con cái gì, nói cũng sẽ không chút do dự mà nhét vào trong cái miệng nhỏ nhắn ngay.
Duật Tôn ngồi xổm xuống, đưa tay giữ lấy bàn tay nhỏ của Bôn Bôn, hắn ngăn lại động tác của con. Đứa nhỏ thử mấy lần đều không nâng nổi tay lên, liền bắt đầu có chút tức giận, mặt ngước lên: “Oaaa. . .”
Duật Tôn buông tay ra, bàn tay nhỏ bé của Bôn Bôn lại được tự do, lúc này mới không ầm ĩ, không làm khó, cầm lấy cái xúc xắc trong tay đưa vào miệng cắn cắn.
Duật Tôn nằm bẹp xuống bên cạnh Mạch Sanh Tiêu, hắn nghiêng người qua, đem cánh tay để ngang trước mắt của cô kéo ra.
Cô đang ngủ thiếp đi.
Mạch Sanh Tiêu dụi mắt, đưa bàn tay ngăn cản trước trán: “Anh đã về rồi.”
Sanh Tiêu không mở mắt ra vì có cảm giác bị chói nắng.
“Làm ồn đến em rồi.” Duật Tôn gác một chân lên, nằm chết dí bên cạnh Sanh Tiêu.
“Không có, phơi nắng đúng là muốn ngủ.”
Sanh Tiêu chống nửa người trên lên, thấy Bôn Bôn ở đó chơi hăng say, cô ngồi ôm lấy hai chân: “Tôi bây giờ nhìn, cảm thấy Bôn Bôn cùng những đứa trẻ khác không có gì khác biệt.”
Duật Tôn gối lên cánh tay, nằm ở đó nhắm mắt dưỡng thần.
Mạch Sanh Tiêu thấy món đồ chơi của Bôn Bôn rớt xuống cạnh chân mình, cô tiện tay cầm lấy rồi đi đến trước mặt con: “Bôn Bôn, gọi mẹ, mẹ. . .”
Cô mỗi ngày đều tái diễn việc này mấy trăm lần, muốn chứng minh Bôn Bôn cũng có thể giống như những đứa trẻ khác nên cô muốn cho Bôn Bôn sớm mở miệng một chút, cho dù là hô lên những chữ a, ô đơn điệu cũng được.
Bôn Bôn cầm lấy cái xúc xắc trong tay Sanh Tiêu, cô ngồi vào bên cạnh con, ghé mặt lại gần: “Bôn Bôn, gọi mẹ. . .”
Lúc đang chơi Bôn Bôn không thích bị người khác quấy rầy, bé con chu miệng lên rồi cúi mặt xuống.
“Bôn Bôn. . .”
Mạch Sanh Tiêu cũng không bỏ qua cho con, Bôn Bôn tính tình không tốt, cầm xúc xắc trong tay vung loạn lên, một chút liền đập vào khóe mắt của Sanh Tiêu.
Mạch Sanh Tiêu bị đau nên kêu lên, Duật Tôn nghe được động tĩnh, dậy theo: “Làm sao vậy?”
“Không sao cả.” Sanh Tiêu che khóe mắt lại, Duật Tôn đem tay của cô kéo ra, nhìn thấy dấu vết bị đập vào. Dù không xem là nặng nhưng bị hằn đỏ lên.
Bôn Bôn phối hợp chơi, bé con cũng không hiểu chuyện. Duật Tôn đưa tay chạm vào khóe mắt Mạch Sanh Tiêu: “Sau này chú ý một chút.” Trẻ con nhỏ như vậy đều thích động thủ, Bôn Bôn được xem là ngoan ngoãn. Dù có thường xuyên túm tóc của dì Hà và Trần tỷ, nhưng cũng sẽ không tự nhéo vào khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của mình.
“Bôn Bôn.” Duật Tôn đưa tay ôm con nhỏ qua.
Bôn Bôn cầm lấy xúc xắc lại muốn nhét vào trong miệng, Duật Tôn đè lại bàn tay nhỏ bé: “Bôn Bôn, về sau không cho phép làm đau mẹ.”
Mạch Sanh Tiêu xoa xoa khóe mắt, buồn cười: “Con còn nhỏ như vậy, anh cùng con nói, con có thể hiểu không?”
Duật Tôn nhích lại gần, khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bôn Bôn: “Không hiểu cũng muốn nói, như vậy Bôn Bôn mới có thể nhớ kỹ, Bôn Bôn, phải không?”
Hải Bối nằm vùi ở bên cạnh, cúi gằm đầu xuống. Tiểu Bôn Bôn này không chơi với nó, Đông Đồng bên kia mỗi lần sang chơi đều chỉ biết khi dễ nó. Hải Bối khó có được như hôm nay, có thể ngủ nướng ngon lành.
Dì Hà mang theo giỏ đựng cơm dã ngoại đi đến, bên trong là những loại trái cây đã được cắt gọt.
“Duật thiếu đã về, cậu đã ăn cơm chưa?”
“Đợi tí nữa đi, bây giờ không đói bụng.”
Mạch Sanh Tiêu đem từng đĩa trái cây bày trên thảm, dì Hà lấy chén ăn của Bôn Bôn đưa cho cô. Sanh Tiêu đem nước chanh đã pha xong rót vào trong chén, cầm lấy muỗng mềm múc một muỗng, đưa tới bên miệng Bôn Bôn.
“Cậu đi ăn cơm đi, Bôn Bôn để cho Trần tỷ bế.”
Duật Tôn đưa Bôn Bôn giao tới tay Trần tỷ, hắn cũng không đứng dậy mà nằm lại trên thảm: “Tôi ngủ đã.”
“Duật thiếu, hay là trở về phòng ngủ đi.” Dì Hà sợ nằm ở đây thì bị cảm lạnh.
Duật Tôn không có trả lời, Mạch Sanh Tiêu đưa mắt nhìn, hình như đã ngủ thiếp đi: “Dì Hà, dì cầm tấm chăn ra, để cho anh ấy ở đây đi.”
“Vâng.”
Trần tỷ ôm lấy Bôn Bôn ngồi xuống: “Tôi thấy Duật thiếu cũng không dễ dàng gì, có đôi khi rất nhàn rỗi, ngược lại có đôi khi bận rộn đến ngay cả bữa cơm cũng không thể ăn ngon.”
Mạch Sanh Tiêu cho Bôn Bôn uống nước chanh, cô nhìn về phía Duật Tôn, hắn hô hấp đều đặn, ngủ được rất trầm. Ở hai đầu chân mày, hình như có chuyện gì, ngủ mà cũng căng lên theo.
Duật Tôn ngủ không bao lâu liền tỉnh lại, hắn vén lên tấm chăn, trông thấy Sanh Tiêu ngồi ở bên cạnh mình, đang hết sức chăm chú đọc sách: “Bôn Bôn đâu rồi?”
Mạch Sanh Tiêu cũng không ngẩng đầu lên: “Ngủ rồi, tôi mới bảo Trần tỷ ôm trở về phòng.” Sanh Tiêu xem hết trang sách, lúc này mới đem sách gấp lại: “Dì Hà sẽ hâm nóng thức ăn, anh đi ăn cơm đi.”
Duật Tôn đứng dậy, giữ chặt cánh tay Mạch Sanh Tiêu đỡ cô dậy, Sanh Tiêu dọn dẹp xong thì cũng Duật Tôn sóng vai trở vào nhà.
************
Mấy ngày này, thời gian Tang Viêm cùng Duật Tôn tiếp xúc tương đối nhiều. Duật Tôn nhìn người rất chuẩn, hắn biết rõ Tang Viêm có năng lực, hơn nữa Thư Điềm đã cứu mạng Sanh Tiêu. Duật Tôn cũng có ý mang theo Tang Viêm, muốn chọn lấy cơ hội đem hắn tiến cử cho Nam Dạ Tước.
Hai người từ trong Cám Dỗ đi ra, đều tự lái xe chuẩn bị trở về.
Duật Tôn từ kính chiếu hậu phát giác được bất thường, hắn giảm tốc độ lại, tận lực chạy phía sau xe Tang Viêm.
Tang Viêm hiển nhiên cũng phát hiện ra có gì không đúng, Duật Tôn đeo tai nghe lên, ra hiệu cho hắn lái xe nhanh lên.
Duật Tôn giảm tốc độ xe, chạy cực kỳ chậm, mắt thấy chiếc xe phía sau vượt qua, mục tiêu rất rõ ràng là hướng về phía Tang Viêm.
“Tang Viêm, cậu đi trước đi.”
“Tôi ở lại với cậu.”
Duật Tôn đạp chân ga nhanh chóng vượt lên: “Đừng nói nhảm, bảo cậu đi thì cứ đi, tôi có thể đối phó được.”
Tang Viêm nghe vậy, cúp điện thoại, xoay mạnh tay lái chuyển hướng.
Hắn khởi điểm cũng không đảo quanh hướng đèn, xe phía sau thấy thế gấp rút muốn tiếp cận. Ngón trỏ của Duật Tôn nhẹ gõ trên tay lái, hắn tận dụng mọi thứ, tính năng tuyệt hảo của xe thể thao giống như tia chớp vụt qua, xe đối phương bị hù dọa vội vàng muốn tránh đi, tiếng thắng xe chói tai thật dài và bén nhọn, đợi đến khi thân xe thật vất vả mới dừng hẳn được, người đàn ông trên ghế lái còn chưa tỉnh hồn: “Trước. . . . . . . . xử lý hắn trước! “
“Đừng.”
Cô gái phía sau ra hiệu cho hắn tiếp tục đuổi theo xe Tang Viêm.
Duật Tôn phát động động cơ cùng chạy theo, phía trước cách đó không xa chính là cái camera, xe Tang Viêm theo phân phó của hắn mà dừng lại ở đó.
Alice từ trong hộp màu đen lấy ra khẩu súng bắn tỉa, ánh mắt của cô dừng ở kính phía sau, lại đem vũ khí để trở lại.
Duật Tôn lướt nhanh đi về phía trước, cùng chiếc xe phía sau cực kỳ sát, ngón trỏ của hắn theo hướng đưa ra ấn vào một công tắc, đường cong lưu loát bên ngoài thân xe trong nháy mắt bung ra một vòng bảo hiểm, xe của hắn đều do nhà xưởng ngầm cải tiến.
Hắn buông lỏng chân ga, xe đằng sau tạm thời giảm giác được không ổn, cũng đã bị va chạm.
Thân xe theo lực quán tính mà xoay ba vòng, cho đến khi đầu xe đụng vào hàng rào mới dừng lại.
Duật Tôn mở cửa xe, hắn không cho đối phương có cơ hội tỉnh lại, trong tay hắn cầm lấy một khẩu súng lục, bước đi về phía chiếc xe bị đâm cháy
Hắn cửa xe ở ghế lái xa, người đàn ông nằm ở trên tay lái đang hấp hối, Alice cởi dây an toàn ra, cô cũng không bị thương nặng, một tay cầm khẩu súng bắn tỉa bên cạnh, vừa ngẩng đầu lên đã bị một nòng súng lạnh như băng chống đỡ trước trán.
Duật Tôn khi nhìn thấy rõ gương mặt này, con người u ám trong nháy mắt phóng lớn lên.
—————–