“Dừng lại đi Hồ Gia Bảo. Ngươi không tưởng tượng ra đêm trăng máu sẽ khắt nghiệt như thế nào đâu.”
“Ta cóc thèm quan tâm. Ngươi còn ngăn cản ta đừng trách ta vô tình. Ta sẽ giết ngươi.”
“Vậy thì bước qua xác lão già này đi.”
Nói xong Phù Dung dùng một đóa hoa sen bay vào đánh tay đôi với Hồ gia. Hai người kẻ đánh người né, còn Trúc Chi cố bò tới chổ xác chết của Hồ Gia Bảo và lôi ra một thứ đã giấu trong túi mình từ nảy đến giờ.
Trong hang động lúc nảy, Huyết Yêu đã dặn dò cô:
“Trong khi ta với Hồ gia đánh nhau, cô phải chớp lấy cơ hội thiêu cái xác kia thành tro bụi. Duy chỉ có lửa quỷ mới thiêu chết nó.”, Huyết Yêu lôi ra một mẫu diêm dài một gang tay đưa cho Trúc Chi và nói tiếp, “Quẹt nó lên chiếc hộp này, nó sẽ phát ra lửa, sau đó cô chỉ việc ném vào xác của lão. Nghe nè, lửa quỷ không bị dập tắt bởi nước bình thường nên cô cần làm thật chuẩn xác được chứ.”
Trúc Chi hứa chắc với hắn sẽ làm được. Sau đó cô quẹt que diêm kia với chiếc hộp. Que diêm phát ra lửa, cô nhanh chóng ném vào xác chết của lão Hồ Gia.
Huyết Yêu thu một nắm lửa địa ngục trong tay và ném vào những thây ma đang bao vây lấy mình. Chẳng mấy chốc chúng bị thiêu rụi thành tro. Hắn lao ra phía cánh cổng nhưng bị cái gì đó đánh văng ra. Hắn lầm bầm:
“Độc Thần dược.”
Hắn bò dậy không ngu mà đi xuyên qua làn chắn chứa đầy độc kia thêm lần nào nữa. Hắn chuyển sang đi bằng lối đi ban nảy mà hắn cùng với Trúc Chi đã tới đây. Lúc nảy, hắn thấy cô chạy theo lão ác quỷ bằng cánh cửa kia. Cô chắc không sao, bởi vì loại độc dược này chỉ có tác dụng với thần chứ không phải cô.
Huyết Yêu dùng hết công suất mới thoát ra khỏi hồ sen. Lúc này không thấy Phù Dung đâu, rất có thể lão đã đến phụ giúp Trúc Chi một tay. Trong lúc đi cùng nhau, hắn đã nhờ vả lão canh chừng Trúc Chi nếu như hắn gặp nguy hiểm và lão đã hứa với hắn như thế. Lời hứa với thần giữ của không thể bội, nếu không lão phải trả giá đắt.
Huyết Yêu ra khỏi hồ sen. Hắn nhìn lên ánh trăng đỏ thẫm trên cao, cả vầng trăng đều đã chuyển sang một màu đỏ của máu và đêm trăng máu đã thật sự diễn ra. Hắn nhìn lại đôi tay của mình, độc dược này ngấm vào rất nhanh, đôi tay giờ đây đã bắt đầu khô quéo lại.
Phù Dung không phải đối thủ của Hồ gia. Mặc dù nói thật lão chỉ là một con quỷ ngàn năm còn Phù Dung lại là một thần tiên, một thần tiên yếu nhất trong những thần tiên. Chưa kể đêm trăng máu giúp cho quỷ khí của ma quỷ tăng lên gấp bốn gấp năm lần. Chuyện Phù Dung không đánh lại Hồ gia cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên.
Hồ gia chém ngang người Phù Dung khiến yêu hồ bị thương rất nặng. Yêu hồ văng ra xa xa bên kia. Lão thoi thóp thở, đang chờ vết thương lành lại nhất định lão sẽ đánh một trận thập tử nhất sinh với lão.
Ác quỷ nhìn sang thấy thân thể của mình đang bắt đầu bén lửa. Lão xì khỏi ra hai tai đầy tức giận. Lão dùng ánh mắt cừu hận nhìn Trúc Chi, chính cô đã thiêu đốt cái xác của lão trong khi lão đang bận rộn đánh với tên yêu hồ. Thật đáng ghét.
Lão thu nước từ hồ sen dội vào cái xác, nhưng vô ích. Lửa vẫn còn, bắt đầu lan ra từ cái eo của cái xác. Lão lẩm bẩm:
“Lại là lửa quỷ.”
Sau đó lão Hồ gia nhìn sang Trúc Chi và bắt đầu cười sâu hơn. Vết thương trên người cô vẫn còn chảy ròng ròng xuống, rất lâu nữa sẽ chết thôi. Lão phải để cái chết của con bé đó trở nên có ích. Máu người có thể dập tắt lửa quỷ.
Lão nâng thân thể trúc Chi lên cao, cô vẫn còn đang không hiểu chuyện gì thì thấy máu của mình đang dập tắt lửa quỷ. Khi ngọn lửa đã tắt hoàn toàn, lão ném cô sang một bên khiến cô bất tỉnh nhân sự.
Huyết Yêu vừa tới nơi đã muộn màng. Hồ gia đã nhập xác thành công và lão đang hấp thụ tinh hoa của đêm trăng máu một lần nữa. Đôi mắt Hồ gia nổi gân máu, lão rú lên một hơi dài. Từ không khí xuất hiện những bóng đen kì dị, chúng tập trung lại một vòng tròn như đang bảo vệ Hồ gia.
Hồ gia lúc này đã nhìn thấy Huyết Yêu. Bốn mắt chạm vào nhau, họ đánh giá nhau một lần nữa. Lão họ Hồ nhìn thấy vết đen dài trên tay của Huyết Yêu liền vui mừng khôn siết, độc dược của lão quả nhiên đã ngấm vào người tên Huyết Yêu. Cho dù hắn có mạnh đến đâu thì hắn vẫn là thần tiên, đã là thần tiên đều có điểm yếu chí mạng là loại độc này.
Lão nói:
“Độc sẽ vào tim của ngươi rất nhanh thôi.”
Huyết Yêu cắn răng. Hắn quả nhiên bất cẩn, chỉ vì muốn đuổi theo lão ấy nhanh một chút đã vội vàng mà không suy xét kỹ xung quanh. Loại độc này nếu không có thuốc giải, có lẽ hắn sẽ vong mạng thật.
“Giờ đây ngươi đã không còn là đối thủ của ta.”
Vô Ảnh nhét lá thư vào túi quần, rõ ràng muốn đưa cho Huyết Yêu xem sao. Bức thư máu này không hiểu của ai lại rơi vào tay của bác bảo vệ, và phải nói rằng những gì được nhắc đến trong lá thư hoàn toàn khiến cả đám kinh sợ.
Nhất Uy chỉ tay lên trăng máu trên cao:
“Nhìn kìa.”
Những người còn lại nhìn theo hướng chỉ tay của cậu và tỏ ra căng thẳng hết sức. Những bóng đêm đang bay ra tứ phía từ trong thư viện, chúng đáp xuống khắp nơi bên trong trường.
Vô Ảnh cầm chặt thanh kiếm, Nhất Uy cũng sẵn sàng chiến đấu từ bao giờ, Thanh Lâm và Tuấn Tú tái mét mặt mày nhưng vẫn không chạy trốn, còn bác bảo vệ chỉ đứng im nhìn về phía những bóng đen.
Những bóng đen cố bay ra khỏi trường đều bị dội lại khi đụng phải sợi chỉ đỏ ngoài kia. Sợi dây đỏ tạo một làn chắn bao phủ xung quanh ngôi trường, những bóng đen đều nhìn nhau đầy hoang mang.
Chúng đã bị nhốt lại một chổ. Đúng lúc này chúng mới phát hiện có những người đứng trong trường sẵn từ bao giờ. Chắc phải giết được họ mới ra khỏi trường được, bửa tiệc máu vẫn đang đợi họ ngoài kia.
Chúng đồng loạt tấn công nhóm Vô Ảnh. Mọi người dùng tay gạt chúng ra khỏi đầu. Bởi vì tất cả đều chỉ là những làn khói đen xì, không có hình dáng cụ thể, rất khó chạm vào chúng.
Nhất Uy suy đoán:
“Không lẽ thầy không kịp ngăn tên đó hồi sinh hay sao?”
Vô Ảnh gật đầu:
“Anh đoán vậy. Chúng ta phải cầm cự cho đến khi anh ấy giết chết lão ta.”
Vô Ảnh tính dùng thần lực nắm vào cái đầu của một bóng đen gần đó đã bị bác bảo vệ ngăn lại:
“Không chạm được vào người chúng.”