Hạ Thôi Mị bụng bầu 6 tháng đang xách theo một rổ hoa quả. A Đa Đa bên này bế một cậu nhóc kháu khỉnh chừng 5 tuổi.
“Chào Dạ thúc đi con.”
Tiều Tùng Tùng đáng yêu chạy đến bên Dạ Huân Thiên, miệng nhỏ chu ra.
“Con chào Dạ thúc.”
Dạ Huân Thiên vui vẻ ôm lấy cậu bé đặt lên đùi mình.
“Chà, mới 1 năm không gặp Tiểu Tùng của ta lớn quá rồi ha.”
Nói xong Dạ Huân Thiên quay ra phía Hạ Thôi Mị, nhìn bụng bầu khá lớn của cô:
“Chắc vài tháng nữa là sinh rồi phải không Hạ tướng quân.”
“Dạ đúng Hoàng thượng, mà người đừng gọi thần là Dạ tướng quân nữa, thần giờ đã không còn là tướng quân nữa rồi.”
Sau khi Hạ Thôi Mị cùng A Đa Đa ở bên nhau, cô đã nhường chức tướng quân cho hắn rồi, trước khi Dạ Huân Thiên từ bỏ ngai vàng cũng viết chiếu xuống phê duyệt điều này.
Dạ Huân Thiên cười nói:
“Vậy thì ngươi cũng đừng gọi ta là Hoàng Thượng nữa, ta cũng có còn là Hoàng Thượng đâu.”
“Dạ, thần biết rồi.”
Một lát sau Tiểu Châu cùng Điềm Điềm cũng đã đến.
A Đa Đa ở trong nhà nói vọng ra phía hai người họ:
“Gia đình này đến muộn quá rồi đó.”
Tiểu Châu cất ngựa xong đi vào, cùng Điềm Điềm cúi người hành lễ với Dạ Huân Thiên.
“Chúng thần thỉnh an Hoàng Thượng.”
Dạ Huân Thiên cũng lắc đầu ngán ngẩm với hai người này, đã nói bao nhiêu lần rồi là không cần hành lễ với hắn nữa nhưng hai con người cứng đầu này chưa bao giờ làm đúng lời hắn.
Nếu vậy thì còn hành lễ nói hắn là Hoàng thượng làm gì chứ, trong khi Hoàng thượng nói thì lại chẳng nghe.
Dạ Huân thiên chỉ ờ một cái rồi tít mắt hướng tay về phía tiểu công chúa nhỏ đang từ từ đi lến.
Tiếu Tiếu là con gái đầu lòng của Điềm Điềm cùng Tiểu Châu. Cô bé xinh xắn đáng yêu đến nỗi cứ mỗi lần gặp là Dạ Huân Thiên lại ôm khư khư không buông.
“Ôi Tiếu Tiếu đáng yêu thơm Dạ thúc một cái nào.”
Cô bé chu mỏ hồng hồng thơm Dạ Huân Thiên một cái thật to.
“Moa.”
Mọi người vui vẻ nói qua nói lại một hồi, lúc này A Đa Đa mới lên tiếng.
“Năm vừa rồi có thu hoạch được gì không?”
Sắc mặt Dạ Huân Thiên đang vui bỗng trở nên buồn bã sầu thảm. Chỉ cần nhìn khuôn mặt của hắn thôi là đủ hiểu, gương mặt gầy guộc kém sắc đi không ít. Tất cả là do đi tìm cô.
“Ta đã đi khắp nơi để thu lại từng tinh thể nhỏ của Ba Ba Mạc Tỏa bay trong không khí nhưng lại không được bao nhiêu.”
Dạ Huân Thiên lấy ngọc tín hiệu từ trong người mình ra đặt lên bàn.
Một lát sau viên ngọc tự bay lên, sau khi viên ngọc tỏa ra một luồng ánh sáng khiến ai nấy cũng phải chói mắt lấy tay che lại, lát sau từ viên ngọc màu nâu đen nhìn chẳng khác nào một viên thuốc hoàn, thì đột nhiên trở nên sáng rõ trong vắt tựa như một quả cầu thủy tinh nhỏ.