Đây là đang biểu dương.
Lâm Vũ Chân nghe vậy thì không biết nên nói gì.
Mấy năm gần đây, vợ chồng dì cả quan tâm bà ngoại được bao nhiêu? Chẳng phải đều là cậu chăm sóc sao?
Tô Cương nghe xong cũng không thoải mái, làm như là ông làm như vậy là để cho vợ chồng Từ Minh nhìn không bằng.
Ông cười gượng, không nói gì, còn mợ cũng chẳng vui vẻ gì, tâm trạng không vui viết hết lên mặt.
Giang Ninh nhìn phản ứng của mọi người trên bàn, trong lòng buồn cười, vợ chồng Tô Hồng này thật đúng là coi mình như chủ nhà, giọng điệu hoàn toàn là cái giọng lãnh đạo đang nói chuyện.
Hơi quá đáng rồi nhỉ.
“Còn có Tô Cầm, mấy năm nay cuộc sống không tệ, anh với chị cô vẫn là câu nói đó, có chuyện gì cần anh chị giúp đỡ, cứ việc nói, Từ Minh tôi ở cái thị trấn này cũng gọi là có chút quen biết”
Tô Cầm cười: “Vậy cảm ơn anh chị nhiều”
Lời này nói ra rả mấy năm nay rồi, nhưng con trai bà muốn vào một ngôi trường cấp hai tốt một chút, nhờ Từ Minh mấy lần mà gã toàn thoái thác nói hiện giờ chính sách nghiêm, không dễ làm.
“Còn khách sáo với anh rể cái gì chứ?”
Tô Hồng quở trách: “Thật là, còn xem mình là người ngoài nữa”
Từ Minh cười cười, quay sang nhìn Lâm Vũ Chân.
Gã cười nửa miệng, vẻ mặt khiến cho Lâm Vũ Chân không thoải mái chút nào.
“Vũ Chân này, ba mẹ con không ở đây, vậy dượng có chuyện này, con giúp bác chuyển lời cho bọn họ”
Không đợi Lâm Vũ Chân lên tiếng, Từ Minh đã thở dài thườn thượt, sau đó nói: “Chúng ta đều biết hoàn cảnh nhà con, nhưng khó khăn thì khó khăn, ít nhất vẫn qua ngày được, con đừng cho rằng dượng nói khó nghe, nhưng có chuyện này dượng nhất định phải nói.”
Sắc mặt Lâm Vũ Chân thay đổi.
“Chúng ta không thể vì tiền mà ngay cả liêm sỉ cũng vứt”
“Con vì xe, vì nhà, vì tiền, lẽ nào ngay cả tôn nghiêm cũng không cần nữa? Vậy thì không được!”
Lâm Vũ Chân ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người dượng chủ nhiệm, hoàn toàn không hiểu gã đang nói gì.
“Nếu đã tìm một người chồng đến ở rể, thì không cần biết là có phải là để làm bia chắn hay không, ngày tháng vẫn trôi qua, con muốn chơi bên ngoài, dượng không tiện khuyên bảo, dẫu sao ba mẹ con cũng chẳng bảo.
được, nhưng đừng có chơi thái quá, không thể làm mất mặt mọi người trong nhà được”
“Râm!”
Lâm Vũ Chân nghe được rõ ràng, không thể nhịn được nữa, đập cái rầm lên mặt bàn, đứng bật dậy.