Kể lể xong, Ninh Thư cũng cảm thấy nguyên chủ thật sự quá bi thương ah.
“Ừ, thật quá máu chó, nhưng cũng là tự tìm đường chết, rồi sao?” Giáo Y nhìn Ninh Thư, “Cô tìm tôi làm gì?”
Cô nói nhiều như vậy, chẳng lẽ biểu đạt ý nguyện muốn tìm xin sự giúp đỡ của cô không đủ mãnh liệt sao? Ninh Thư rút ra khăn tay, lau lau nước mũi, nói: “Có thể hay không đem súng của chú cho cháu mượn?”
Giáo Y nhíu mày nhìn Ninh Thư, khóe miệng vẽ ra nụ cười lạnh, phủi phủi áo blouse trắng của mình, nói: “Tại sao tôi phải cho cô mượn, cho dù cho cô mượn, cô biết dùng sao?”
“Không biết dùng cháu có thể học.” Ninh Thư kích động nói, “Đây là việc liên quan đến tánh mạng, đại thúc, nếu như không phải đến bước đường cùng, cháu sẽ không tìm tới chú.”
Ninh Thư cũng cảm thấy mình vô cùng đấu tranh, vì có thể mượn được đồ vật bảo vệ tánh mạng, ngay cả một chút tiết tháo cũng không cần.
Giáo Y híp mắt nhìn Ninh Thư, hỏi: “Cô nói cô đắc tội với ai?”
“Ai? Ah, là Nữ Thần Lăng Tuyết.” Ninh Thư nháy mắt nhìn Giáo Y, nhìn gần làn da Giáo Y thật quá đẹp, như bạch ngọc, không chút lỗ chân lông.
“Đắc tội với một nữ sinh, lại khiến cô phải dùng súng?” Kính mắt Giáo Y hiện lên ánh sáng trắng tuyết, “Không phải chỉ là một đứa con gái thôi sao?”
“Sao có thể nói ‘Không phải chỉ là một đứa con gái thôi sao?’…” Ninh Thư nhìn chung quanh một chút, tiến đến bên cạnh Giáo Y, nói: “Lăng Tuyết cũng không phải người bình thường.”
“Nói chuyện liền nói, dựa gần như vậy làm cái gì?” Cơ thể Giáo Y lệch về một bên, ghét bỏ nói.
Con mẹ nó, cùng người này khai thông thật sự rất khó khăn ah, luôn chú ý một ít việc nhỏ không đáng kể.
Ninh Thư lui lui về sau nói: “Lăng Tuyết cũng không phải người bình thường.”
“Tôi biết, vừa rồi cô không phải mới nói qua sao?” Giáo Y cau mày, “Cô thích một câu lặp lại hai lần.”
Đại ca, van cầu anh để ý đến trọng điểm được hay không, Ninh Thư cảm thấy tên này đang đùa giỡn mình, thế nhưng bị chơi xỏ cũng không có cách nào, ai bảo cô biết được trên người tên này có thứ tốt cơ chứ.
Giáo Y nhìn Ninh Thư thần sắc sụp đổ, nói: “Cô nói Lăng Tuyết không phải người bình thường là có ý gì, chẳng lẽ cô ta là siêu nhân, Spider Man, hay là Iron Man.”
Ninh thư: @# $% amp;amp;*
“Không, Lăng Tuyết là Thần Tiên, có thể tay không giết người, chú tin không.” Biểu cảm của Ninh Thư vô cùng nghiêm túc cùng chăm chú.
Vốn tưởng rằng đối phương nghe được lời nói của cô sẽ cười ha hả, không nghĩ tới Giáo Y lại vẻ mặt thành thật, nói: “Nói không chừng là một con yêu quái đó?”
Ninh Thư: a a a a…
Có thể xác định rõ cái tên vương bát đản này quả thực là đang trêu chọc cô a, cô rõ ràng nói chính là chuyện nghiêm túc, liên quan mạng đến người đấy, Ninh Thư có loại cảm giác người trên thế giới đều say chỉ mình cô hiu quạnh còn tỉnh.
Ngoài miệng Ninh Thư nhanh chóng phả bóng bóng, không giúp đỡ còn đứng nói chuyện phiếm, đùa giỡn người khác rất thú vị sao.
“Buổi tối tôi tới tìm cô.” Giáo Y nói.
Ninh Thư vội vàng che ngực, nói: “Chú tìm cháu làm cái gì, cháu là một đứa con gái ngoan a.”
Giáo Y giật giật khóe miệng cười nhạo, “Không muốn đồ nữa.”
Muốn, đương nhiên muốn, Ninh Thư vội vàng nói: “Buổi tối cháu quét dọn giường chiếu hoan nghênh chú tới.”
Giáo Y: …
Đã nhận được câu trả lời khẳng định của Giáo Y đại thúc, vì thế khi Ninh Thư đối mặt với ánh mắt lạnh lùng sát khí của Lăng Tuyết, trong lòng không hề chột dạ nữa, thậm chí còn dám trừng mắt ngược trở về.
Nhìn thấy Lăng Tuyết biểu tình khó chịu, Ninh Thư tỏ vẻ trong lòng rất sảng khoái.
Trong lòng Lăng Tuyết nghĩ, cô đối với Ninh Thư sự tha thứ đã đến cực điểm, nếu như trước kia cố kỵ Lâm Giai Giai là học viên Ace, nếu học viên Ace biến mất…, sẽ gây phiền toái không cần thiết.
Thì bây giờ cô ta đã lẻ loi một mình rồi, sau lưng cũng không có gia tộc hậu đài làm chỗ dựa, là thời điểm khiến cho cô ta biến mất, mỗi ngày dùng ánh mắt hiểu không thấu nhìn mình, Lăng Tuyết tỏ vẻ, ánh mắt con kiến hôi này quá đáng ghét.
Xuất hiện ảo giác như bị người nhìn thấu vậy.
Ninh Thư không biết nữ chủ đang có ý định khiến cô cút ra khỏi trường học, bây giờ trong lòng cô đang tràn đầy chờ mong nhanh chóng đến buổi tối để gặp Giáo Y.
Nếu như trong tay có một món đồ bảo vệ tánh mạng, đối với nhiệm vụ chết người này cũng có thể có chút niềm tin để hoàn thành.