Hai người đều cùng im ăng, giống như vừa rồi chưa từng có ai lên tiếng cả.
Cố Tuyết Nghi thu dáng vẻ của hai người vào đáy mắt, lại không nói gì cả.
Cuối cùng vẫn là Yến Văn Bách không chịu được cái không khí trầm tĩnh này mà lên tiếng, “Cô thật sự muốn tổ chức yến hội?”
“Ừ, đã phát thiệp mời rồi.”
Không biết trời cao đất dày.
Lời tới bên cửa miệng, nhưng lại bị Yến Văn Bách nuốt ngược trở lại.
“….. Cô biết khi đó tới bao nhiêu người không? Yến hội một mình cô có thể khống chế được không?…. Mấy chuyện này đều xem như chuyện nhỏ đi, địa điểm cô đã chọn chưa? Tiệc rượu, nhân viên phục vụ cô đã xem xét chưa?”
Càng nói cơn tức giận của Yến Văn Bách càng tăng.
“Mấy chuyện nhỏ đó à…. giao cho Trần Vu Cẩn rồi.”
Yến Văn Bách nghẹn họng rồi.
Một lúc sau, Yến Văn Bách mới lại cắn răng, có chút tức giận, có chút không tin lên tiếng, “Trần Vu Cẩn đồng ý cho cô làm việc này?”
“Ừ.”
Trần Vu Cẩn điên rồi sao? Thật sự là phát điên sao?
Yến Văn Gia sâu thẩm nhìn Cố Tuyết Nghi một cái. Lúc này điện thoại đột nhiên lại vang lên. Yến Văn Bách đến nhìn cũng không thèm nhìn liền cúp máy luôn.
Cái này mẹ nó không lẽ lại điên thêm một người nữa? Cậu cũng điên rồi.
*
Ở đầu bên kia.
Vài người đang tụ thành một đám, hỏi, “Đã gọi được chưa?”
“Yến tứ thiếu đang chơi trò gì đây?”
“Đôt nhiên không đi nữa? Chật, không có hắn làm biển hiệu, chúng ta làm sao vào được?”
Mấy người hai mắt nhìn nhau, ai cũng không biết đáp lại như thế nào, sắc mặt cũng chẳng tốt được.
*
Trên weibo vẫn còn đang có không ít người đang cắn hạt dưa.
[Chỉ có mình tôi lên baidu xem danh sách khách mời thôi sao? Phải nói là buổi tụ tập của các lão đại, hay nên nói là, những kẻ chức quyền cùng tụ hội với nhau?] [Nhà họ Yến quá là 6. Tôi hiện tại nhịn không được mà hoài nghi Tưởng Mộng đang muốn ăn vạ nhà họ Yến…] [Không thể đi, nhà họ Yến thật quá 6, Tưởng Mộng dám ăn vạ? Yến phu nhân cũng quá thảm rồi, rõ ràng là nguyên phối, còn là một đại mỹ nhân, lại bị fan của Tưởng Mộng chế giễu thành dạng gì rồi!] [#Tưởng Mộng cút ra đây xin lỗi # Tưởng Mộng cút ra đây xin lỗi# Rõ ràng là một con hồ ly tinh hút máu mà, lại còn giả cmn cái gì mà nữ cường lập nghiệp! Đúng là trò cười lớn nhất năm mà.] [Thực ra Yến phu nhân cũng không tính là thảm….. Nói nhỏ một chút, nếu như Yến tổng thực sự không thể quay về, gia sản lớn như vậy không phải đều quy về Yến phu nhân sao? Với gia sản đó của nhà họ Yến khả năng có thể mua được một tiểu quốc đấy….] [Khả năng nhiều chuyện bị đơ rồi.] [Cảm giác cắn hạt dưa cũng không ngon rồi…] [Đây là việc mà một đại mỹ nhân nên có được, ô ô ô, đẹp như vậy, làm cái gì cũng được không phải sao?]Đa phần dân mạng đều quan tâm đến cuộc sống hào môn cùng với bát quái của minh tinh.
Nhưng lại có rất nhiều người, từ hotsearch nhìn ra những điều khác.
Năm đó việc Cố Tuyết Nghi cưỡng ép gả cho Yến Triều, giới thượng lưu ít nhiều đều biết, đến cả báo chí cũng đưa tin nghe nói.
Cố Tuyết Nghi có bao nhiêu ái mộ Yến Triều, cũng là sau việc này được chứng minh triệt để.
Cô có thể vui vẻ đi mua sắm, đương nhiên sẽ không bởi vì chuẩn bị có thể tiếp nhận gia sản của Yến Triều. Trước đó mấy ngày cũng không thấy cô ấy vui vẻ thích thú như thế, Yến Triều không phải mất tích từ hôm nay. Hiện tại khả năng lớn nhất chính là, Yến Triều đã an toàn….
Nhất thời, có người cao hứng, có các nhà tài chính thở phào nhẹ nhõm, đương nhiên cũng có không ít người cảm thấy tiếc nuối….
*
Giản Xương Minh đang đọc tờ báo trong tay. Đó là một chồng báo tài chính kinh tế. Thư ký lại gõ cửa đi vào, lại mang theo một chồng báo cáo tiến vào.
Giản Xương Minh lại không có lập tức giở xem, mà là nhìn Giản Nhuế đang ngồi trên sô pha hỏi, “Con đã ngồi ở đây được một tiếng rồi đấy, nói đi, rốt cuộc là việc gì?”
Giản Nhuế cũng có chút ngại ngùng. Cho dù cô đã hai mươi chín tuổi rồi, tuổi tác không còn nhỏ. Ngày thường thủ đoạn cường ngạnh. Nhưng cứ ở trước mặt Giản Xương Minh thì đều biến thành cô gái nhỏ.
“Là Tào Gia Diệp….”
“Ừ, lại cùng đứa minh tinh nào có scandal sao?” khẩu khí của Giản Xương Minh bình thản, như cũ không cảm thấy quái lạ.
“…. Không có.”
“Hửm?”
“Chỉ là…. hoài nghi. Con cảm thấy bản thân không sai, nhưng mà….” Giản Nhuế dứt khoát đứng dậy, đi tới trước mặt Giản Xương Minh, đưa điện thoại ra trước mặt hắn.
Trên màn hình điện thoại là một hình ảnh đập vào con ngươi Giản Xương Minh.
Giản Nhuế đứng bên cạnh nói, “Nữ minh tinh này tên là Tưởng Mộng, chú nhỏ không xem TV chắc không biết nhỉ. Cô ta mấy năm trước từng có nổi tiếng một thời gian. Hiện tại đang ở dưới trướng công ty của Tào Gia Diệp. Con từ năm ngoái đã nghe loáng thoáng chút tiếng gió rồi…. cô ta lớn lên với dáng vẻ này, thật sự rất hợp với khẩu vị của Tào Gia Diệp…”
Giản Nhuế liền tù tì nói, giống như đang phát lại một đoạn ghi âm.
Giản Xương Minh nhìn người thiếu nữ trẻ trong hình, mặc một chiếc váy dài màu cam đất, phía ngoài khoác áo khoác trắng, trên tay cầm túi nhỏ hiệu LV.
Dáng người cô thon gọn, cao gầy, da trắng như tuyết, ngũ quan đặc tả, tóc được tùy tiện búi lên, trên người mang chút khí chất trầm tĩnh. Cô hơi nghiêng đầu qua, vừa lúc đang cùng người bên cạnh nói gì đó, thần sắc vẫn như thường lãnh đạm tùy ý, nhưng đường cong nơi sườn mặt nhờ ánh sáng mà trở nên nhu hòa hơn, khuôn ngài rạng rỡ, như hồ nước mông lung.
Ánh mặt trời chiếu từ phía sau cô, cô đi ngược về phía ánh sáng, phảng phất như mỹ nhân trong họa bước ra.
Có người tồn tại loại xinh đẹp dù tĩnh lặng vẫn có thể ép chết người khác.
Bất kỳ ai cùng cô ở trong cùng một khung hình, đều trở nên mờ nhạt.
Ngày đó ở Yến thị, Giản Xương Minh biết cô đã thay đổi, nhưng vẫn là không bằng một bức ảnh tình cờ chụp được này, vẻ đẹp càng thêm có lực.
Thân ảnh lả lướt trên hình, dùng phương thức cường thế, đập thẳng vào tầm nhìn của từng người.
“Chỉ là hiện tại chính con cũng cảm thấy mơ hồ, chẳng lẽ tin tức mà con thu được là sai hay sao? Chú nhỏ, chú xem… hiện tại trên mạng đâu đâu cũng đều là tin tức cô ta đang mang đứa bé của Yến tổng,… Tưởng Mộng, ả ta thủ đoạn không ít, nếu không cẩn thận giải quyết khả năng sẽ làm lớn chuyện. Chật, phiền toái…”
Tưởng Mộng….
Giản Xương Minh lúc này mới nhìn rõ, hóa ra là cái nữ minh tinh có ảnh chụp đặt kế Cố Tuyết Nghi.
Giản Xương Minh, “Con nói là trên mạng đều có tin tức?”
“Đúng vậy.” Giản Nhuế gật đầu, “Cho nên con mới hoài nghi có phải con nhận sai tin tức…”
Không chờ Giản Nhuế nói xong, Giản Xương Minh đột nhiên lên tiếng hỏi chuyện khác, “Con biết vì sao Cố Tuyết Nghi lại tổ chức buổi yến hội này không?”
Giản Nhuế ngẩn ra.
Giản Xương Minh bình tĩnh giảng giải, “Là vì muốn cho nhiều người biết đến tình hình hiện tại của nhà họ Yến, hóa bị động thành chủ động, để đạt được mục đích của cô ấy.”
Giản Nhuế sau vài giây mới phản ứng lại, “Vậy những tin tức kia cũng là vì muốn có càng nhiều người biết đến ….”
“Con muốn biết tình hình thực tế, không bằng trực tiếp đi hỏi Cố Tuyết Nghi. Hỏi xem Tưởng Mộng có thật sự có quan hệ với Yến Triều không.”
Giản Nhuế trầm mặc một lúc, mới gật đầu đáp, “Con đã biết.”
Giản Xương Minh đột nhiên hỏi câu nữa, “Ngày đó con tới nhà lớn nhà họ Yến, con cảm thấy Cố Tuyết Nghi là người như thế nào?”
Giản Nhuế có chút không rõ, cô sửng sốt một lúc mới chậm rãi nói ra, “Cô ấy là một người….”
“Là một người khác hoàn toàn trong lời đồn.”
“Sắp tới ngày 17 rồi.” Giản Xương Minh nói.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~(^_^)~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trans: Vụ Tào Gia Diệp với Tưởng Mộng tận mấy chương sau mới giải quyết dứt điểm, không phải vì chị Cố Tuyết Nghi không làm lại mà chị ấy quá bận để quan tâm đến mấy tên tép riu này =.,=