Anh đi qua rót một ly nước, rồi lại mở tủ lạnh lấy một ly mì.
Buổi trưa anh ăn không nhiều vì không có hứng ăn, đơn giản chỉ muốn dẫn hai đứa nhỏ đi ăn, bây giờ tắm rửa xong mới cảm thấy đói.
Minh Châu rửa tay sạch sẽ đi đến, mở tủ lạnh ra xem thử rồi nhìn anh nói, “Tôi nấu cho anh một bát mì nhé, trong tủ lạnh có xúc xích và trứng gà.”
Trải qua bữa cơm vào buổi trưa, cô luôn cảm thấy mình nợ anh một ân tình.
Cảnh Dực ngẩng đầu, tóc trước trán ướt đẫm, trong đôi mắt lạnh nhạt ấy xuất hiện một cảm xúc khác thường, anh có hơi bất ngờ, “Em biết nấu cơm?”
Minh Châu bị anh nhìn đến nỗi ngẩn ra, có chút cẩn thận gật đầu, “Dạ, nguyên liệu không có nhiều, chỉ có thể nấu mì.”
“Những món khác cũng biết nấu?” Anh hỏi.
Minh Châu hiểu rõ ý của anh, cô gật đầu, “Những món cơ bản đều biết nấu.”
Cảnh Dực nghiêng người nhìn xuống lầu hét lên, “Đại Hồng!”
Đại Hồng đứng dưới lầu trả lời, “Anh, sao thế?”
“Đi siêu thị mua ít nguyên liệu nấu ăn.” Cảnh Dực dặn dò, “Bảo Cát Phong đi chung với cậu.”
Đại Hồng ngơ ngác, “Hả? Ai nấu cơm?”
Cảnh Dực chống khuỷu tay trên lan can bảo vệ, cụp mắt nhìn cậu ta, ánh mắt ghét bỏ, giống như đang nhìn tên ngốc.
Cuối cùng Đại Hồng cũng nghĩ ra gì đó, lập tức hưng phấn nhảy nhót tung tăng, “Em biết rồi! Minh Châu biết nấu cơm! Em đi ngay! Anh! Anh muốn ăn gì! Thịt kho tàu có đúng không! Cá chép kho tàu có đúng không! Sườn heo kho tàu có đúng không! Em đi mua đây!”
Cảnh Dực phì cười, “Có tiến bộ.”
Lúc anh xoay người lại, Minh Châu đang cúi đầu cắt xúc xích trên tấm thớt, áo lông vén lên một mắt, để lộ ra cổ tay nhỏ nhắn, cô hơi nghiêng đầu, vô cùng chăm chú cúi đầu cắt xúc xích, mỗi lát dày mỏng bằng nhau.
Có thể nhìn ra cô từng nấu cơm.
Cảnh Dực nhìn chăm chú một lúc, ánh mắt dần dời lên trên khuôn mặt cô, nhìn từ góc nghiêng lông mi của cô rất dài và hơi cong cong, khi cô không trang điểm, màu da vẫn rất trắng, có thể nhìn thấy rõ ràng mạch máu dưới da.
Lúc cô quay đầu lại, Cảnh Dực nhìn thấy nốt ruồi duyên trên chóp mũi của cô, tinh xảo đến mức giống như có người dùng cây bút nhẹ nhàng chấm lên chóp mũi vậy.
Nước trong ấm đã sôi, Minh Châu đổ một nửa vào nồi, nửa còn lại đổ vào phích giữ nhiệt, đưa vào phòng làm việc của Cảnh Dực.
Cảnh Dực đi theo cô vào phòng, cầm lấy một điếu thuốc trên bàn, anh không hút, chỉ cầm trong tay đùa nghịch, ngữ khí nói chuyện không phân biệt được cảm xúc, “Bên ngoài có lời đồn nói em quyến rũ Lưu Phú Cường.”
Cơ thể Minh Châu cứng nhắc, không nhịn được lên tiếng phản bác, “Nói dóc.”
Trong lòng nhất thời chua chát, cơn tức giận vọt thẳng lên cổ họng, cô siết chặt nắm đấm, âm giọng tăng cao, “Người giàu có hơn Lưu Phú Cường đầy ra đấy, còn đẹp trai hơn ông ta, tại sao em phải quyến rũ ông ta?”
Cảnh Dực nhìn cô, đợi cô nói tiếp.
Minh Châu: “…..”
Giọng nói của cô bỗng dưng nhỏ đi vài phần, “Em không phải nói anh.”
Khóe môi Cảnh Dực giương lên, anh thật sự bị cô chọc cười, nụ cười rất nhẹ này làm cho nếp nhăn nơi khóe môi hiện ra rất mê người.
Thấy anh cười, Minh Châu càng cảm thấy ngượng hơn, cô cúi thấp đầu định đi ra ngoài, lúc gần đến phía trước cô nghe thấy Cảnh Dực hỏi, “Em không muốn làm sáng tỏ sao?”
“Không muốn.” Minh Châu cúi đầu lách qua người anh đi ra ngoài, “Cây ngay không sợ chết đứng.”
Cảnh Dực quay đầu lại, chỉ nhìn thấy sống lưng thẳng tắp của cô, hai tay cô rũ ở bên người, siết chặt thành nắm đấm, kìm nén tất cả sự phẫn nộ và không cam lòng.
Còn có tủi thân và bất lực.
Không biết tại sao thông qua bóng lưng ấy, Cảnh Dực nhìn thấy bản thân mình trong quá khứ.
Khoảng thời gian đó, anh thường xuyên bị người ta đánh đập, nhưng vẫn ngẩng cao đầu, đứng thẳng lưng.
Anh luôn nhớ lời mẹ từng nói.
Phải làm người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, không được cúi đầu.
Anh đã làm được.
Nhưng đáng tiếc mẹ không thể nhìn thấy.
——oOo——