Hài người cùng nhau ra khỏi “Tân Phân”. Chúc Giai Giai nói: “Gần đây cómột cửa hàng cà phê, không gian cũng không tồi.” Liền dẫn cô đi. Khôngkhí quả nhiên không tồi, Chúc Giai Giai nói: “Tôi vẫn luôn muốn nhìn gần cô một chút.”
Phó Thánh Hâm mỉm cười: “Có gì mà nhìn chứ, cô Chúc mới đáng để nhìn gần.”
Chúc Giai Giai không kìm được cười: “Cô Phó thật sự khéo ăn khéo nói.”Đôi mắt to tuyệt mỹ của cô như nước thu trong vắt, nhìn Thánh Hâm: “Cólẽ cô không biết, tôi là người ở bên cạnh Chí Duy lâu nhất, lúc cô xuấthiện, tôi cứ nghĩ cô có mê lực gì đặc biệt, khiến Chí Duy vì cô mà phálệ nhiều như vậy.”
“Ồ?”
“Con người anh ấy rất kín đáotrước mặt giới truyền thông, xưa nay không thích bản thân mình hay làbạn bè xuất hiện trên trang nhất của báo. Hơn nữa dựa vào địa vị bây giờ và quan hệ tốt đẹp của anh với giới truyền thông, cho dù có điểm sơ hởnào lọt vào tay họ, bộ phận quan hệ xã hội của Đông Cù cũng nhất định có cách để giới truyền thông không công khai. Cái gọi là “nụ hôn sân bay”đó nhất định là anh ấy cố ý để lộ ra, bày mưu kế cho giới truyền thôngcó thể đăng lên.”
“Ồ.”
“Cô là người phụ nữ đầu tiên được phép chuyển vào chung cư của anh ấy. Anh ấy chưa từng giữ người khác ở lại qua đêm bao giờ.”
“Ồ.” Cô không kìm được lắc lắc đầu, “Còn gì nữa?”
“Còn nữa, anh ấy xưa nay luôn tách biệt rất rõ việc công và việc tư.Bạn gái anh ấy vĩnh viễn không được mơ tưởng nhận được bất cứ sự giúp đỡ nào của Đông Cù. Mà theo tôi được biết, anh ấy giúp cô đảm bảo khôngchỉ một khoản vay.”
“Anh ấy là cổ đông lớn thứ 2 của công ty tôi.”
“Ngoại lệ chính là ở đó, anh ấy chưa bao giờ có quan hệ với người hợptác hoặc là cấp dưới, bởi vì anh ấy nói như vậy có thể ảnh hưởng đếncông việc của anh ấy.”
“Ồ.”