Chính là cỗ khí tối om om không khác gì hắc thủy khiến người ta ngột ngạt mà không xuyên qua được kia, phảng phất có ác thú đang táo bạo gào thét, sát khí muốn vọt qua bất cứ lúc nào!
Đã hiểu đã hiểu… Bass gian nan nuốt xuống nước bọt, kinh sợ ngơ ngác gật lên gật xuống, ngài ngủ ngài ngủ!
“Ha ~ “
Jofar phát ra một tiếng cười lạnh khiến Bass cảm thấy ý tứ sâu xa xong, lại một lần nữa nằm về giường.
Thị nữ trong tẩm điện thời khắc chú ý nhu cầu của vương không nghe thấy vương triệu hoán, cũng lẫn nữa khép mắt, như lọ hoa đẹp đẽ lặng yên không một tiếng động tan vào hoàn cảnh yên tĩnh chung quanh.
Ánh nến nhảy lên.
Cả vương cung đều theo Jofar ngủ say mà ngủ say.
Bass bị dạy dỗ một trận ũ rũ cụp tai, ôm đuôi cắn một miếng cuối cùng, vùi trong ổ mèo tiếp tục vì tương lai mà sầu bi.
Mãi đến tận gần năm giờ rạng sáng nó mới ngủ, mà lúc này chính là lúc Pharaoh cần rời giường đi công tác.
Mấy ngày nay Jofar đi tới chỗ nào liền muốn thị nữ đem Bass ôm tới chỗ nào, vì vậy Bass chưa ngủ được năm, sáu phút liền bị âm thanh các thị nữ bận rộn hầu hạ Jofar rửa mặt mặc quần áo đánh thức.
Ái sủng của Pharaoh hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất.
Lão nữ quan Alena dùng khăn vải ướt mềm nhẹ lau mặt và khóe mắt cho nó, còn có một tiểu tỷ tỷ rất có kỹ xảo vì nó chải vuốt lông.
Khi Jofar đang dùng bữa, làm một con mèo, nó có thể thu được đặc xá như vương hậu: Người hầu đặt một tấm bàn thấp cho trẻ em dùng bên cạnh bàn ăn của Pharaoh Jofar, cùng Jofar ‘ngang vai ngang vế’ ăn điểm tâm.
Bass ngáp liên hồi ngồi xổm trên bàn thấp, từ trong chậu sữa thấy rõ mặt của mình.
Chà chà.
Nhìn vành mắt đen thui do thức đêm này đi, ây da.
Đều lan đến toàn thân.
Bass không đói bụng, lúc Jofar ăn cơm muốn cách không tuốt nó, Bass ngay cả có lệ cũng lười làm, trực tiếp nằm nhoài trên bàn nhỏ của mình giả chết.
Jofar nhìn bàn tay huyền không của mình, con ngươi băng lam chuyển đến đống nho nhỏ kia, khuôn mặt âm trầm xuống.
Thị nữ xung quanh mặt mỉm cười, trang điểm tinh xảo, nỗ lực muốn bằng vào gương mặt tuổi trẻ xinh đẹp và vóc người lồi lõm đầy đặn hấp dẫn sự chú ý của vương, nhìn thấy tình cảnh này trong nháy mắt cúi đầu, câm như hến.
Bữa sáng phong phú tản ra mùi thơm, mà lửa giận lạnh lẽo của Jofar sắp đem xung quanh đều đóng băng.
Hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm con mèo con cho hắn hảo cảm khác biệt kia, có cái gì ấp ủ tại đáy mắt, cực kỳ giống cái nhìn chăm chú của mãnh thú trước khi ra một đòn mạnh mẽ…
Tất cả những thứ này, Bass sắp ngủ cũng không biết.
Trong tâm lý nó, Jofar kỳ thực treo thẻ người tốt. Nó xưa nay không đem nam nhân buổi tối hôm đó sẽ lén lút đi đầu tường cho mèo ăn, quá mức tuấn mỹ, nhìn một chút liền phảng phất như dán một tầng filter trên võng mạc, xem là một một nhân vật nguy hiểm.
Gọi hắn là chủ nhân biến thái, cũng là vì Jofar dĩ nhiên sẽ đùa giỡn một con mèo.
Nó cũng nghe các thị nữ vườn thú từng mịt mờ nhấc lên, Pharaoh là một tên xấu xa giết người như ngóe, cáu giận bất thường, thị nữ vườn thú quả thật cũng là do Jofar hạ lệnh xử tử.
Mà Nefes hướng Jofar báo cáo qua, những thị nữ kia ẩn giấu vài nữ thích khách của hạ Ai Cập.
Bass không thể trách cứ cái gì, nó làm một con mèo, cũng không có lập trường đi phán xét tốt hay xấu.
Có thể tại trong mắt một con mèo như nó, nó chỉ từng thấy một mặt có chút dịu dàng của Jofar, cho nên Bass chưa bao giờ phòng bị hắn.
…
Hang dã thú.
Bàn tay huyền không đến gần cổ con mèo nhỏ cuộn mình thành một đống không hề phòng bị đưa lưng về phía hắn.
Nó rất lão luyện, cũng rất vô tình.
Mỗi một kẻ săn mồi đều là sát thủ hoàn mỹ, nó lặng yên không một tiếng động, chầm chậm tới gần, sau đó chặn lại yết hầu trí mạng của con mồi, mạnh mẽ cắn nát!
Con mồi thậm chí sẽ không đau đớn, sinh mệnh liền bị kết thúc.
Lão nữ quan Alena ở bên cạnh nhíu mày lại, biểu tình có vẻ bất nhẫn, vừa muốn nói gì, đúng lúc này Bass vì ghét bỏ bàn thấp quá cứng, ngã chỏng vó lên trời trở mình, mũi nhỏ ướt nhẹp lạnh lẽo đập một chút vào đầu ngón tay nam nhân thăm dò đưa qua.
Phốc ——
“Meo!” Ngươi làm cái gì nha?!
Mũi Bass đau xót, theo bản năng duỗi ra đầu lưỡi đỏ tươi có gai ngược liếm liếm mũi lẫn bụng ngón tay nam nhân.
‘Sàn sạt, sàn sạt’
Bởi vì đầu lưỡi mèo có gai ngược, liếm trên da nhân loại luôn có thanh âm rất nhỏ như vậy.
“…”
Jofar rũ mắt trầm mặc một lát, ngón tay cong lại tinh tế nắn vuốt, thị nữ thông minh đem khăn ướt ra quỳ gối bên chân hắn muốn lau chùi, lại bị Jofar nhẹ nhàng liếc mắt một cái đuổi đi.
Mãi đến tận khi đem nhiệt độ cùng xúc cảm mềm mại cọ mất, hắn mới khôi phục biểu cảm lười biếng nhàn nhạt bình thường, quay người tiếp tục ăn cơm.
Thú hoang đang nhe răng biến mất.
Bass mỏi mũi, không rõ vì sao liếc nhìn gò má nam nhân một cái, sao lại cố ý đánh lén ta thế?
Chờ cơm nước xong, sau khi Jofar súc miệng sạch sẽ, đứng lên đi tới phòng nghị sự, lão nữ quan ôm nó cùng một đám thị nữ thân vệ khác đi theo phía sau hắn.
Bass nằm trong lồng ngực ấm áp như mẹ của Alena chuẩn bị ngủ một giấc, không nghĩ tới bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh vô cùng vô cùng thấp của bà, bà nói: “Không muốn vi phạm vương.”
“Meo?” Cái gì? Bass ngửa đầu nhìn bà.
Alena thở dài, cúi xuống nhìn nó, hai mắt lộ ra bất đắc dĩ, “Mệnh lệnh của vương không ai dám không nhìn, ngày hôm nay ngươi thiếu chút nữa đã chết rồi. Nhớ kỹ, ngươi là thú cưng của vương, ngươi thuộc về vương, nhất định muốn phục tùng biết không Bast, tiểu tử may mắn.”
“Miêu?”
Mệnh lệnh gì? Jofar không nói chuyện với ta mà.
Bass không tìm được manh mối, mắt mèo oánh lục chớp chớp, lộ ra nghi hoặc. Nhưng Alena cũng không nói tiếp, chỉ là sờ sờ lông trên lưng nó, sau đó chìm giữa đám người không tiếp tục nói nữa.