Chu Vãn trả lại anh 20 tệ.
Điện thoại của anh lại rung lên, Tưởng Phàm gửi đến một tin nhắn thoại, anh bấm vào, “A Kiêu, mày với em gái tao cãi nhau à? Nó tức giận gọi điện cho tao rồi chửi mày kìa.”
Chu Vãn sửng sốt.
Em gái của Tưởng Phàm?
Lục Tây Kiêu cúi đầu trả lời: “Tao với nó có cãi nhau gì đâu!”
Chu Vãn: “…”
Đúng là không cãi nhau, đơn phương chèn ép mà thôi.
Tưởng Phàm lại mỉm cười đáp lại, nghe có vẻ tâm trạng rất tốt: “Đây là lần đầu tiên tao thấy một cô gái nói không bao giờ muốn gặp lại mày.”
Lục Tây Kiêu cười nhạo: “Cũng tốt, tao chưa thấy em gái mày phiền phức như vậy bao giờ.”
Không biết tại sao Chu Vãn lại cười trước câu nói này, cô cúi đầu nhếch khóe miệng, nhưng nhanh chóng kiềm chế lại, ngẩng đầu lên, Lục Tây Kiêu đang nhìn cô.
Không biết anh có nhìn thấy không, Chu Vãn bình tĩnh nhìn lại anh.
Lục Tây Kiêu cất điện thoại vào túi, không dời mắt.
Chu Vãn dừng lại, hỏi: “Cậu không đuổi theo sao?”
Anh nhíu mày: “Không nghe thấy Tưởng Phàm nói à?”
“Hả?”
“Cũng không phải là bạn gái của tôi, tôi đuổi theo cái rắm.”
“… À.”
Sau vài giây, Chu Vãn bỗng cảm thấy lời nói của anh không chặt chẽ, liền sửa lại: “Cho dù là bạn gái của cậu, cậu cũng sẽ không đuổi theo.”
Lục Tây Kiêu đột nhiên nở nụ cười, không giống như nụ cười vừa nãy, lần này là một nụ cười thật sự.
Anh híp mắt: “Chu Vãn, mấy ngày không gặp, cậu hiểu chuyện hơn rồi đấy.”
Sau khi nhận ra câu nói kia của mình giống như đang dỗi anh, Chu Vãn rụt cổ lại, rồi thu lại cái chân đã vượt qua ranh giới, lắc đầu: “Không có.”
Lục Tây Kiêu muốn nói gì đó, nhưng lúc này, điện thoại lại vang lên.
Anh cụp mắt xuống, khẽ cau mày, đáy mắt thâm sâu.
Anh xoay người bước ra ngoài, nhận điện thoại, không mở miệng
Lục Chung Nhạc ho một tiếng, “Con đang ở đâu?”
Lục Tây Kiêu cong môi: “Ông quan tâm tôi ở đâu à?”
Tình cảm bố con đến bước này thật là nực cười.
Lục Chung Nhạc không thể gọi “A Kiêu” một cách thân mật, nếu gọi, Lục Tây Kiêu lập tức sẽ nói mấy câu đầy gai nhọn
Vốn dĩ là người thân mật nhất, nhưng lại hận không thể đâm đối phương máu tươi đầm đìa.
Nghe được lời này của anh, Lục Chung Nhạc nhíu mày, nhưng cố đè nén lửa giận trong lòng: “Hôm nay sinh nhật lần thứ 70 của ông nội, con về nhà cũ cùng ăn bữa cơm đi.”
Lục Tây Kiêu cau mày tỏ vẻ không kiên nhẫn, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Biết rồi.”
———
Tuy ông cụ Lục đã 70 tuổi nhưng tóc bạc rất ít, vẫn còn khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng.
Lục Chung Nhạc không phải là con một, ông ta còn có một người chị gái tên Lục Khải Lan.
Thường thì sản nghiệp của một gia tộc lớn đều để lại cho con trai, nhưng ông cụ Lục không phải người bình thường, không lỗi thời như vậy, ông cũng rất coi trọng con gái mình.
Lục Chung Nhạc đang giữ chức Tổng Giám đốc trong Tập đoàn Lục thị, còn chị gái ông ta là Phó Tổng Giám đốc, nhưng hai người đều có cổ phần như nhau, quyền lực cũng ngang nhau, Tập đoàn Lục thị cuối cùng sẽ giao cho ai vẫn phải nghe lời ông cụ Lục.
Đó cũng là lý do tại sao mà Lục Chung Nhạc không thể đưa Khương Ngạn về nhà họ Lục một cách danh chính ngôn thuận.
Ông ta vẫn cần dựa vào sự coi trọng của ông cụ Lục.
Lục Tây Kiêu là người cuối cùng về nhà cũ, bữa cơm chỉ thiếu mỗi mình anh.
Thọ đản[2] lần này cũng không tổ chức lớn, chỉ là người trong ăn cơm cùng nhau.
[2] Thọ đản: Lễ mừng sinh nhật của người già“A Kiêu, mau lại đây.”
Ông cụ Lục vẫy tay với anh: “Ngồi bên cạnh ông này.”
Sau khi ông cụ Lục về hưu, ngày thường chỉ thích thư pháp và vẽ tranh, Lục Tây Kiêu hiểu ý, chuẩn bị một chiếc bút lang hào tốt nhất để làm quà sinh nhật.
Ông lão cười đến không khép miệng lại được: “Ông biết A Kiêu hiểu ông nhất.”
Lục Tây Kiêu cà lơ phất phơ đáp lại: “Ai bảo trong cái bàn này chỉ có cháu và ông là nhàn rỗi chứ!”
Lục Chung Nhạc trầm giọng nói: “A Kiêu.”
Giọng điệu cảnh cáo.
Còn gọi tên mà ông ta chưa từng gọi ở bên ngoài.
Lục Tây Kiêu mỉa mai nhếch khóe miệng.
Ông lão xua tay: “Không sao, có gì chứ, bố vẫn thích nói chuyện với A Kiêu.”
Lục Khải Lan cười, nghiêng đầu hỏi: “Bây giờ A Kiêu đang học lớp 11 đúng không?”
“Ừ.”
“Việc học sau này sẽ ngày càng nặng nề hơn, nhưng may là bây giờ có người chăm sóc cho cháu rồi, bác cũng cảm thấy yên tâm hơn.” Lục Khải Lan nói.
Trên bàn này, có thể nói là đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.
Lục Khải Lan không biết thành tích của Lục Tây Kiêu, sao bà ta lại không biết Lục Tây Kiêu đã chuyển ra ngoài từ lâu, vậy thì chăm sóc kiểu gì?
Lục Khải Lan lại nhìn Lục Chung Nhạc: “Đúng rồi Chung Nhạc, hôm nay là sinh nhật của bố, sao không đưa Tiểu Quách đến, cả nhà còn chưa gặp bao giờ đâu đấy.”
Lục Chung Nhạc cười xua tay: “Chân tay cô ấy vụng về, hôm nay vẫn là thôi đi.”
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Nhỏ hơn em bốn tuổi.”
Điều này làm cho Lục Khải Lan kinh ngạc.
Với địa vị và tiền tài của Lục Chung Nhạc, bạn gái mới của ông ta sẽ không bao giờ là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi.
Nhưng sau khi suy nghĩ, bà ta nhận ra, ông ta có thể có rất nhiều người phụ nữ trẻ trung lại xinh đẹp, nhưng để có thể nâng cao địa vị thì phải chú ý đến ảnh hưởng và đánh giá.
Mà Quách Tương Lăng kia có thể đi được đến bước như bây giờ, tất nhiên là có chỗ hơn người.
“Cũng tốt, lớn tuổi sẽ trầm ổn hơn, cũng có thể chăm sóc tốt cho A Kiêu, đúng rồi, cô ấy có con chưa?”
Lục Chung Nhạc: “Hình như có một đứa con gái, nhưng không liên lạc gì nữa rồi.”
Lục Khải Lan cười hỏi: “A Kiêu, cháu với mẹ kế sống chung như thế nào?”
Lục Tây Kiêu lạnh lùng nhìn bà ta.
Ông cụ đã trải qua bao sóng gió trong cuộc đời này, sao có thể không nghe thấy ý tứ của mấy lời nói đó: “Được rồi, sinh nhật của bố, nói đến mấy người kia làm gì, mau ăn cơm đi.”
Ông cụ biết rõ tính khí của cháu mình, mở lời lúc này là để giữ lại mặt mũi cho Lục Khải Lan.
Nhưng Lục Tây Kiêu không định bỏ qua.
Anh đặt đũa xuống, giọng nói trong vắt, cười khẽ: “Bác à, cháu không cần bác phí tâm. Rảnh rỗi thì bác nên lo cho mình nhiều hơn đi.”
Khuôn mặt Lục Khải Lan tái mét.
Lục Tây Kiêu nhìn bà ta, ánh mắt ngả ngớn: “Tốn bao nhiêu công sức mới gả được vào nhà họ Mạc, nếu bọn họ biết bác làm mấy chuyện kia ở bên ngoài, nhà họ Mạc chắc chắn sẽ lấy cái mạng nhỏ của bác.”
Lục Tây Kiêu đã quen nhìn mấy chuyện này từ khi còn nhỏ.
Sự thù địch, hãm hại, mâu thuẫn và phản bội.
———
Chu Vãn làm xong bài tập, cất giấy bút đi, nhìn lá cây ngoài cửa sổ bị gió cuốn đi.
Suy nghĩ của cô bay xa, nghĩ ngợi lung tung về chuyện gì đó.
Lúc này, điện thoại rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Cô cụp mắt xuống, ngẩn người..
Lục Tây Kiêu gọi tới.
Sao cậu ấy lại gọi?
Chu Vãn ho nhẹ một tiếng, nhấc điện thoại lên: “Alo.”
Anh không nói chuyện, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió rít gào và tiếng gầm rú của động cơ motor.
“Lục Tây Kiêu.” Chu Vãn đóng cửa sổ làm cho căn phòng yên tĩnh hơn, nhẹ giọng hỏi: “Cậu uống rượu à?
Lục Tây Kiêu vẫn không trả lời.
Nhưng tiếng hít thở ở ngay bên tai, Chu Vãn biết anh đang nghe, không phải do nhầm lẫn.
Chu Vãn không biết phải nói gì, cảm thấy cứ như vậy mà cúp máy thì không lịch sự chút nào nên tiếp tục trò chuyện, cô thu dọn cặp sách xong, rửa tay và leo lên giường.
Cô nằm xuống chiếc giường êm ái, nói: “Tôi buồn ngủ rồi, Lục Tây Kiêu.”
“…”
Sau vài giây nữa, cô nói: “Ngủ ngon.”
“Chu Vãn.”
Đầu ngón tay cô cứng lại: “Ừ.”
Lục Tây Kiêu thở ra một làn khói: “Cậu sẽ không phản bội tôi chứ?”
Lần này đến lượt Chu Vãn không nói nên lời.
Cô nghĩ, có lẽ là Lục Tây Kiêu uống quá nhiều.
Nếu không thì anh sẽ không gọi điện cho cô vào đêm khuya, cũng sẽ không hỏi cô câu này.
Anh là Lục Tây Kiêu, anh tự do phóng khoáng, bừa bãi lại đường hoàng, người bên cạnh anh đến rồi đi, mãi mãi được vây quanh, anh luôn luôn nắm quyền chủ động.
Người như vậy, căn bản sẽ không quan tâm đến vấn đề này.
Không nghe thấy câu trả lời của Chu Vãn, Lục Tây Kiêu bật cười.
Nhiều năm sau này, Chu Vãn vẫn luôn nhớ lại nụ cười bây giờ của Lục Tây Kiêu, lười nhác ngạo mạn, ý tứ không rõ, nhưng càng nhiều hơn là dịu dàng.
Đây là lần đầu tiên Lục Tây Kiêu thể hiện sự dịu dàng thực sự với cô.
Sự dịu dàng chỉ thuộc về mình anh.
Cho dù lời anh nói ra vào lúc này thật sự rất khó khiến người ta cảm thấy dịu dàng.
“Bỏ đi, không quan trọng.”
Giọng nói của Lục Tây Kiêu nhàn nhạt: “Dù sao thì cậu phải nhớ kĩ, nếu cậu dám phản bội tôi, tôi sẽ giết chết cậu.”
———
Có một câu nói như thế này: Thanh xuân vì những sự bồng bột mà trở nên tươi đẹp.
Nhưng sau khi lớn lên, Chu Vãn lại muốn thay đổi không biết bao nhiêu lần.
Nếu như được quay về một lần nữa, cô sẽ phát hiện, quan hệ giữa bọn họ, thực sự bắt đầu thay đổi vào lúc này.
Tuy cái miệng của Lục Tây Kiêu vẫn không buông tha cho người nào, nhưng thật ra, chàng trai như vị thần trong lòng các cô gái, bước xuống đài cao, chậm rãi đi đến trước mặt cô.