Nguyên nhân không thể thoát ra vùng áp lực.
Cho nên có những bậc cao thủ, một câu nói giết người, một ánh mắt giết người, thậm chí dùng ý niệm giết người.
Bọn hắn không phải siêu nhân điện quang, bởi vì người kia không chạy khỏi vùng áp lực.
Hiện tại cũng vậy, Xích Mao Phong đã nằm trong vùng áp lực, mệnh số phải dừng lại không nghi ngờ.
Ầm ầm như một cơn bão Trấn Tà Đại “Ma” Kiếm tiến tới, đụng phải Xích Mao Phong liền dừng lại.
Tất cả khó khăn hít thở theo dõi, thời gian như là đứng yên tại một khắc này.
Chỉ thấy mũi kiếm để cho Xích Mao Phong thân hình hơi lõm vào trong, bất quá không đưa ra hiệu ứng đẩy lùi.
Cái này lại không giống như trong tưởng tượng, yêu khí đâu, yêu huyết bắn tùm lum đâu.
Nhìn nó không giống như bị thương.
Mọi người đang hồi hộp đợi kết quả, hết sức đột nhiên, đằng sau Trấn Tà Đại “Ma” Kiếm có vô số mảnh vỡ bay ra, vì hứng chịu ánh nắng mà nhìn như lân phiến, thực chất là linh khí bị xé nhỏ.
Nhưng vì cái gì Trấn Tà Đại “Ma” Kiếm lại đào thải linh khí đâu?
Ai ui, dường như không phải đào thải, chính là phân tán.
Cho tới khi nó tự đoạn cái đuôi kiếm, mọi người minh bạch là kiếm sắp gãy.
Hoá ra là do Xích Mao Phong có lực phản chấn vô cùng mạnh, Trấn Tà Đại “Ma” Kiếm muốn đâm vào phải gánh chịu hậu quả.
Tựa hồ một đàn chim kéo đuôi nhau mà đi, ngang trời đẹp mắt, rung động lòng người.
Sau đó chỉ còn lại nửa cái Đại “Ma” Kiếm, trông vô cùng thất bát.
Thế là Lý Thành Thiên không thể nhịn thêm được nữa, cúi thấp người lén lút đi đi tới.
Hi vọng mọi người cuối cùng chỉ còn một chữ Kiếm, lúc này Xích Mao Phong không còn chịu áp lực, ưỡn người nện văng mũi kiếm.
Lập tức toàn bộ hi vọng như là đám linh khí kia, đầy trời rơi rơi xuống, sạch sẽ như đầu hạ đổ mưa.
Đường An ba người cùng lúc miệng phun máu, thân thể búng ngược về sau.
Mặc cho những thanh kiếm văng đầy đất, chỉ có Phế Tiên Ma Kiếm là duy nhất một cái ngoan cường, không chịu xuống bên dưới mà là trực tiếp rơi trên tay Lý Thành Thiên.
“Ai ngờ yêu thú này lại mạnh như vậy, doạ chết ta rồi!” Lý Thành Thiên xách kiếm quay đầu chạy về hướng Trương Chúc Linh.
Đường An ôm ngực bật dậy, hô lên. “Thiếu hiệp cứu mạng!”
Bất quá Lý Thành Thiên đồng dạng một cái người điếc, nhào lộn tới cầm tay Trương Chúc Linh bỏ chạy.
Xích Mao Phong ngu ngơ lượn một vòng, sau đó tìm tới sau lưng Lý Thành Thiên.
Để cho Lý Thành Thiên chửi mẹ, cứ nhìn hắn mà đuổi theo, bên kia còn tới ba người như cá nằm trên thớt nha.
Rốt cuộc Xích Mao Phong lướt qua thì dừng lại, tại trên không mà hơi xoay người.
Đường An ba người một phen kích động, nhất tề đứng lên.
Trần Chính Quang cắn muốn nát răng nói. “Ngay cả yêu cũng biết chọn người thất thế, thiên đạo là đâu?”
Đường An lau máu trên khoé miệng, tóc xanh bay trong gió.
Là một ánh sáng chói lọi như ta, không lẽ hôm nay phải chết, không, ta không thể chết, ta còn một hành trình làm người đứng đầu Thần Kiếm Tông đây.
Lúc này Lý Thành Thiên nhớ ra một chuyện, đem Phế Tiên Ma Kiếm đâm vào vách núi, để lại trên đó một lỗ thủng đen sì.
Sau đó nhét kiếm vào hệ thống không gian, tiếp tục cùng Trương Chúc Linh chạy đi.
Tiểu động tác vừa rồi không làm khó Xích Mao Phong, mọi thứ vẫn bình thường xảy ra.
Ngược lại Đường An khẩn trương góp nhặt chút nguyên khí còn sót lại, cho một thanh kiếm bay tới trước mặt, sau đó tung người nhảy lên.
Hai chân hắn đạp đầu cùng đuôi kiếm, để cho kiếm muốn bay đi.
Nhưng dừng lại lúc này, đi chưa được nửa mét phi kiếm phải loạng choạng, Đường An hốt hoảng chới với, tiếp theo trượt chân ngã nhào xuống bên dưới.
“Đường ca!”
“Đường ca!”
Trần Chính Quang Tô Xuyên chạy tới hỏi thăm, thầm nghĩ Đường ca cũng quá thiếu chính chắn đi, sức cùng lực kiệt làm sao đủ để cưỡi kiếm về tông môn.
Đường An tức giận nện quyền vào mặt đất, hữu tâm vô lực nói. “Chết tiệt! Ta định hi sinh để yêu thú đuổi theo, đổi lấy mạng sống hai người, nhưng ta quá vô dụng!”
“Đường ca ngươi đừng tự trách mình!” Tô Xuyên bị làm cho cảm động nói ra.