“Đó là tất cả những việc mà tôi mới nhờ cậu làm, tiền công sẽ được chuyển về tài khoản cho cậu hàng tháng, cậu có đồng ý không?”
A Diệp lấy tay quệt đi chỗ mép miệng bị dính sốt, tiện cầm lấy cốc nước ngọt ở bên cạnh lên uống một ngụm rất lớn.
“Chị muốn tôi theo dõi người giảng viên đó ư?”
“Không phải là theo dõi, mà là để ý đến ông ấy một chút. Nếu như ông ấy cần gì, cậu sẽ thay tôi giúp đỡ cho ông ấy. Tiện thể, làm quen và quan tâm đến ông ấy thay tôi. Nếu như thấy có bất cứ chuyện gì bất thường xảy ra, ngay lập tức báo tin cho tôi, nhớ chưa?”
A Diệp đặt cốc nước ngọt xuống.
“Nếu chị quan tâm tới người giảng viên đó như vậy thì tại sao không đến trực tiếp gặp ông ấy đi mà phải qua tôi để làm gì? Chị sợ bị ông ấy biết mình sao? Cứ giả danh ai đó là được mà, dù sao ông ấy cũng có nhìn thấy gì đâu?”
“Không thể.” Chu Châu Thiền lắc đầu, giọng nói của cô dần hạ xuống: “Nếu như tôi trực tiếp đến trước mặt ông ấy, ông ấy sẽ gặp nguy hiểm mất.”
A Diệp không thể nghe rõ được vế sau cùng nhưng cậu ta cũng không mấy bận tâm lắm, sau khi đã làm no cái bụng đói mấy ngày hôm nay, tâm trạng của cậu ta hiện tại đang vô cùng sảng khoái, sắc mặt nhợt nhạt cũng tươi tỉnh hơn mấy phần, khôi phục lại được nhan sắc và phong độ vốn có rồi.
Mấy ngày qua mọi chuyện dồn dập đổ ập xuống đầu cậu ta bất ngờ quá khiến cho cậu ta suýt chút nữa đã quên rằng, mình cũng là trai đẹp.
“Tôi biết rồi. Tôi sẽ làm theo yêu cầu của chị miễn rằng nó vẫn nằm trong phạm vi không vi phạm pháp luật.”
Chu Châu Thiền gật đầu, nói cảm ơn với A Diệp rồi xách túi đi ra khỏi quán đồ ăn nhanh, bước lên chiếc xe con đang dừng đỗ ở gần đấy rồi phóng đi, quay trở về khuôn viên Giang gia.
Vậy là tạm thời ổn thỏa phía của Tiết Mạc rồi.
…
“Phù!”
Chu Châu Thiền bước ra khỏi phòng tắm, để ý đến chiếc đồng hồ treo trên tường.
Mười giờ hai mươi phút tối, trời đã quá khuya rồi. Tất cả mọi người ở trong Giang gia đều đã đi ngủ cả.
Cô lột miếng băng dán cá nhân cũ ra rồi vo tròn, ném nó vào trong chiếc thùng rác góc phòng, lấy ra từ trong kệ tủ bàn trang điểm một miếng băng dán khác rồi cuốn tròn nó vào đầu ngón tay cái, che đi một vết cắt đã khô máu.
“Mẹ nó thật chứ…”
Chu Châu Thiền lầm bầm.
Đây là kết quả để lại khi cô đang làm bữa tối, bị dao cắt trúng vào tay.
Làm lụng chăm chỉ như vậy mà lại gặp phải xui rủi thế này đây, đúng là bất công mà.
Cô cẩn thận để miếng băng dán không thít quá chặt vào miệng vết thương. Khi đã xong xuôi hết tất cả, cô vươn vai, kéo dãn người một cái.
“Ữm~ Ô kê.”
Chu Châu Thiền thả người xuống, nắm lấy chiếc chìa khoá xe ô tô ở trong tay.
“Tiếp tục làm một chuyến đi đổi đời thôi nào.”