– Đi trước rồi.
Hà Tịch thở dài:
– Vậy cậu cứ đi trước đi. Tử Lý vẫn còn chưa chuẩn bị xong.
Từ trong phòng vọng ra tiếng nói:
– Tớ còn chưa thay đồ nữa, hai người đi trước, lát tớ xuống sau.
Vẫn còn thay đồ? Hà Tịch không biết nói gì nữa. Dương Minh mang điện thoại ra nhìn một chút, nói với cô:
– Đi thôi.
Hà Tịch quay lại nói với Tử Lý:
– Cậu xuống một mình có sao không?
Tử Lý khoát tay:
– Cậu lo gì chứ? Số lần tớ đến đây còn nhiều hơn số lần tớ đi chơi cùng cậu đó. Cậu cứ đi trước đi.
Hà Tịch nghĩ một lúc, Dương Minh cũng đang chờ cô. Thôi thì đi trước vậy. Cô nói với Tử Lý mấy câu rồi đi theo Dương Minh. Đứng trong thang máy, cô liếc nhìn chàng trai bên cạnh, thấy khăn choàng của cậu, hai tay vô thức đưa lên cổ của mình. Không có gì. Cô gõ đầu, sao lại quên khăn chứ. Mùa đông năm nào cô cũng bị cảm rồi viêm họng. Cứ đi ra ngoài là phải choàng khăn, không để cổ bị lạnh. Đến tầng một, Dương Minh bước ra, quay người lại nhìn, Hà Tịch vẫn không nhúc nhích gì.
– Sao thế?
– Tôi phải trở lại phòng lấy khăn.
Thời tiết ở đây càng ngày càng lạnh. Nhiệt độ luôn là số âm. Nếu mà không cẩn thận bị ốm thì rất phiền. Dương Minh không biết chuyện gì, nhìn xuống cổ của cô thì hiểu ra. Cậu đưa tay kéo cô ra ngoài. Hà Tịch nói:
– Ở đây lạnh quá, tôi cần mang khăn…
Dương Minh chẳng nói chẳng rằng, tháo chiếc khăn len trên cổ mình xuống choàng vào cho cô. Cậu cũng thường hay để ý, cô dù đi học hay ra ngoài, luôn luôn có khăn trên cổ.
Chỉnh lại chiếc khăn gọn gàng, cậu nhìn một lượt rồi gật gù:
– Đeo của tôi, không cần mất công quay lại.
Hà Tịch ngước lên nhìn chiếc cổ trống không của cậu:
– Cậu thì sao?
– Tôi không cần nó lắm.
– Lạnh lắm đấy, cậu đeo lại đi. Tôi cũng không cần đâu.
Hà Tịch đưa tay định tháo khăn ra liền bị cậu giữ tay lại. Cậu vừa đi vừa nói:
– Đừng để bọn họ chờ lâu.
Hà Tịch mân mê chiếc khăn dày cộp, hương thơm của cậu cứ quanh quẩn trong đầu. Cô nhìn bóng lưng phía trước, nghĩ lại ban nãy khi cậu choàng khăn cho cô, tim gần như muốn nhảy ra ngoài. Chưa từng có người nào làm thế với cô, mẹ cô thì không tính. Dương Minh quay đầu lại giục:
– Mau đi thôi.
Hà Tịch gật đầu, bước nhanh đến bên cạnh cậu. Đến nhà ăn, mọi người đã ngồi chờ sẵn ở đó. Hai người ngồi xuống, tất cả mọi người đều quay lại nhìn:
– Còn một người nữa đâu?
– Chưa xuống.
Tống Đại Nghĩa cười lạnh:
– Tôi biết ngay mà.
– Biết gì cơ?
Tử Lý từ xa đi đến, Tống Đại Nghĩa nhún vai:
– Tai cũng thính lắm.
– Thính hơn cậu là được.
Hàn Lập nhìn một bàn thức ăn trước mặt, người cũng đã đủ rồi, chờ gì nữa chứ.
– Đừng xỏ xiên nhau nữa, mau ăn thôi, tôi đói muốn chết rồi đây này.
Nói rồi cầm đũa lên định gắp miếng cá, đĩa cá trước mặt liền bị người ta đưa đi, thay vào đó là món tôm chiên. Nhìn đĩa cá trước mặt Hà Tịch, cậu không nhịn được hỏi:
– Sao cậu đổi thế làm gì?
Dương Minh chỉ vào Hà Tịch đang ngồi bên cạnh. Tống Đại Nghĩa nhớ ra:
– Cậu ấy không ăn tôm.
Hà Tịch cảm kích nhìn Dương Minh. Dương Minh hất cằm về phía bàn cơm, ý bảo mau ăn đi. Cô nghe lời, gắp cho Tử Lý một miếng thịt, sau đó mới bắt đầu ăn.
Tống Đại Nghĩa gõ đũa vào tay Dương Minh, nở nụ cười nham hiểm:
– Được đó, sao lại chăm sóc người ta kỹ thế?
Dương Minh chẳng nhìn cậu ta lấy một cái, vừa gắp thức ăn vừa nói:
– Sao? Ghen à?
Tống Đại Nghĩa tức đến muốn hộc máu, cậu ta đáng ra không nên chọc cái “tổ ong” này. Thời gian qua vẫn cứ vì mấy lời đồn vô căn cứ trong trường nên bị đám con gái né tránh, khu đó cậu ta đến đi cũng không dám đi gần Dương Minh… Chỉ nghĩ thôi cũng sởn cả gai ốc.
– Cậu nói cái gì? Tôi nói cho cậu biết, tôi thích con gái! Là con gái! Có biết không hả?
Dương Minh hả hê nhìn cậu ta. Ánh mắt biểu thị ý tứ: Đừng có phun ra mấy câu dại dột, tôi dùng miệng cũng có thể đập chết cậu.
Tử Lý thấy bộ dáng cậu ta bị chọc tức mà không làm gì được, sung sướng cười toác cả miệng. Hàn Lập ngồi bên cạnh có chút bực bội nói:
– Tử Lý, thức ăn đang đầy miệng kìa, lại còn há miệng cười. Nhìn Hà Tịch mà xem, sao cậu đi cùng người ta mà không học được một chút tính tình của người ta vậy?
Cô gái nọ còn đang vui vẻ bỗng vì câu nói này mà trở nên ỉu xìu. Hà Tịch thở dài, bỏ đũa xuống giải thích giúp cô ấy:
– Cậu ấy không cố ý đâu.
Tử Lý hai mắt long lanh nhìn cô. Cô cười, lần sau đừng như vậy nữa nhé!