“Chẳng lẽ tôi ra tắm nắng sao? Nhiều chuyện!”
Vỹ Điệp cũng không khách khí hỏi ngược, chính là không ưa sự kênh kiệu này, cô càng không muốn nhiều lời với hạng người giương giương tự đắc, dứt khoát quay lưng đổi hướng.
Cánh tay đột ngột bị giữ lại, Vỹ Điệp vừa ngoảnh mặt trong lòng liền sinh khó chịu, biểu tình trên khuôn mặt của Tịch Nhan u tối, ánh mắt hàm chứa từng tia nguy hiểm, cứ như người này đang nổi cơn điên, làm cho Vỹ Điệp cảm thấy chán ghét, thẳng thừng hất tay nhưng không được.
Tịch Nhan nắm lấy chặt chẽ, trợn trừng mắt cáo như khiêu chiến, Vỹ Điệp mất kiên nhẫn, gằn giọng hỏi.
“Cô làm gì vậy?”
“Chị cả, tôi cho phép chị đi sao?”
Hoa dung kiêu căng không coi ai ra gì, cũng không phải lần đầu Vỹ Điệp gặp qua, cô không nóng nảy, bình tĩnh kéo tay cô ta ra. Thế nhưng, càng ra sức thì càng bị nắm chặt, hằn cả một vòng đỏ lựng trên da thịt.
“Tịch Nhan, cô một vừa hai phải thôi!
Tôi đi đâu là quyền của tôi, tại sao phải đựng được sự cho phép của cô chứ?”
Cô gái kiêu căng vẫn giữ nguyên thái độ khinh người, tay năm tay kéo Vỹ Điệp lại gần, chỉ trỏ vào trước xương quai của cô, hạ nhục.
“Yến Vỹ Điệp, tôi thấy cô dạo này được Đới Nam cưng chiều nên quên mất cuộc sống thật sự của cô rồi nhỉ?
Địa vị của cô dù là chính thất thì cũng chỉ để anh ấy lợi dụng che mắt thiên hạ, người anh ấy yêu là tôi.
Chưa gì mới hơn nửa tháng đã muốn cướp chồng của tôi sao? Còn muốn vênh váo với tôi sao?”
“Vênh váo? Cướp chồng?”
Lời lẽ trơ trẽn của Tịch Nhan nghe chẳng lọt tai, cô ta dựa vào việc được Yên Đới Nam yêu thích mà kiêu căng, tự đề cao bản thân, coi mình thật sự là người quan trọng, có khi còn xem mình là nữ chủ nhân.
Vỹ Điệp trào phúng cười trước mặt cô ta, lắc đầu không thể hiểu nổi người này lấy đâu ra tự tin nói ra được những lời ấy ?
Cô thật sự không muốn đôi co với hạng người thích gây sự vô cớ, bình tĩnh đáp trả gay gắt.
“Tịch Nhan, tôi chưa từng thấy ai làm tiểu tam mà tự tin như cô đấy!
Cho dù Đới Nam chỉ lợi dụng tôi thì tôi vẫn là vợ anh ta, giấy kết hôn là tên tôi, chồng cũng là của tôi.
Cô bảo tôi cướp? Hai người kết hôn khi nào mà bảo tôi cướp?”
“Cô…”
Tịch Nhan á khẩu, nghĩ mình đang chiếm thế thượng phong không ngờ lại bị Vỹ Điệp móc họng, thẹn quá hóa giận, bóp chặt cổ tay của Vỹ Điệp đến nhức nhối.
Cô gái nhỏ không muốn sinh sự, bởi cô biết rõ tính cách của cô ta, còn dây dưa lại tìm cách đổ tội cô ức hiếp cô ta.
“Tránh ra, đừng có làm phiền tôi!
Nếu anh ta yêu cô nhiều như vậy, lại sợ anh ta bị tôi cướp mất thì lo mà giữ đi!
Tốt nhất đừng để anh ta đeo bám tôi!”
Vỹ Điệp tàn nhẫn hất tay, một lực dứt khoát không dây dưa, cô xoay gót bỏ đi.
– Con chó, mày dám lên mặt với tao ?
Cơn thịnh nộ lên đến não, đôi mắt long lanh vương đầy tơ máu đỏ, Tịch Nhan nổi điên, nhất định phải muốn hơn thua. Vỹ Điệp đi chưa xa cô ta lại chạy đến hung hăng kéo cô lại lần nữa, cư nhiên mà nhéo vào tay cô.
“Con nhỏ này, mày dám nói với tao bằng giọng đó!”
“Tịch Nhan, cô bị điên à?”
Không thể chịu nổi cái tính khùng điên, Vỹ Điệp mạnh dạn đẩy cô ta ra xa, một vết tím in rõ trên da thịt mỏng manh của cô, đau rát vô cùng, gần như sắp bị cô ta nhéo đến bật máu.