Ông Lâm muốn mắng nhưng nhìn thấy con trai mình giúp đỡ người khác, ông cũng không đành lòng nhưng cậu bé vẫn phải bị trừng phạt.
“Được rồi, ta hiểu rồi. Trái tim của con ở đúng chỗ nhưng phương pháp của con không đúng. Con có thể hỏi ta trước, ta sẽ không từ chối yêu cầu của con,” ông Lâm trả lời với vẻ mặt đầy ẩn ý.
“Làm sao chúng con có thể hỏi khi cả hai chúng con đã sứt môi vì đánh nhau-,” Lâm Minh Húc ngu ngốc thừa nhận hành vi phạm tội mà họ đã bỏ qua.
Ôn Tần Khê thúc khuỷu tay thẳng vào vết bầm tím trên bụng cậu.
Cậu theo bản năng che miệng lại với đôi mắt mở to nhưng đã muộn.
Cái mồm to đã bán đứng họ giờ họ phải lãnh hậu quả.
“Đó là lý do tại sao con bị bầm môi? Con đã đánh nhau với ai?” Ông Lâm giận dữ hỏi.
“Em ấy,” Ôn Tần Khê trả lời với vẻ mặt ủ rũ chỉ vào Lâm Minh Húc, và tất nhiên, Lâm Minh Húc cũng không dày đặc như vậy gật đầu đồng ý.
“Các con là anh em mà dám động thủ với nhau! Hai con không ăn cơm tối nữa, quỳ xuống tự nhận lỗi lầm đi!” ông hét lên khi đích thân dẫn hai vị thiếu gia đến các phòng khác nhau trước khi đặt một cây nhang dài trước mặt Ôn Tần Khê đang quỳ.
“Quỳ xuống cho đến khi nén hương đó hết! Không ai được phép rời đi cho đến khi nó cháy hết”, ông Lâm ra lệnh.
“Nhưng đó là ít nhất sáu giờ?” Ôn Tần Khê mặt dài phàn nàn chỉ vào cây nhang.
Ông Lâm quắc mắt nhưng không nói gì khi dẫn Lâm Minh Húc sang phòng khác.
Ôn Tần Khê đã không di chuyển cho đến khi y chắc chắn rằng ông Lâm đã rời đi.
Vì không có ai theo dõi y nên y quyết định nằm xuống và đó là lúc y nghe thấy ai đó nói trong bóng tối.
“Ahem Lâm thiếu, cậu phải quỳ xuống,” một giọng nói rùng rợn vang lên trong bóng tối.
Ôn Tần Khê sợ đến cứng người, hét lớn: “Cái mẹ gì!” trong khi quét xung quanh để xem giọng nói phát ra từ đâu.
‘Đó có phải là một loại ninja hay gì đó không? Ông Lâm thật là điên rồ’, y nghĩ và quỳ xuống.
Ông Lâm biết quá rõ các con trai của mình nên ông cho lính canh theo dõi chúng để giữ chúng trong hàng ngũ.
Ôn Tần Khê buồn chán quỳ xuống với cảm giác buồn ngủ đến mức gục đầu sang một bên trong khi thêm vào những khoản bồi thường dự kiến của mình.
“Mình sẽ tính thêm một trăm nghìn nữa cho việc này,” y nghĩ với đôi mắt nặng trĩu, cố gắng giữ cho chúng mở ra.
‘Tôi nghĩ rằng CEO sẽ cho anh thêm năm trăm nghìn chỉ vì điều này’, hệ thống AI đột nhiên xuất hiện nói.
Ôn Tần Khê đã giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy hệ thống lừa đảo cuối cùng cũng xuất hiện.
‘Sao cô lại ở đây?’ Ôn Tần Khê hỏi khi nhớ lại hệ thống đã phớt lờ y như thế nào kể từ khi y bị đánh.
‘Tôi ở đây để sửa đổi, tất cả chúng tôi thực sự đánh giá thấp ngài. Vậy có nghĩa là những tin đồn là sự thật, ngài và Khước Nhiên Triết đang ngồi trên cây Hô-‘
‘Mẹ kiếp không! Nếu cô ở đây để nói xấu tôi thì cô cũng có thể quay trở lại nơi cô đến!’ Ôn Tần Khê hét lên tức giận lật bàn.
‘Không có phán xét ở đây, một người đàn ông phải làm những gì một người đàn ông phải làm để tồn tại, phải không?’ hệ thống trêu chọc Ôn Tần Khê, người dường như không được tiếp thu tốt.
‘Cút mẹ đi Jolie!’ y hét lên quyết định bỏ qua hệ thống phiền phức.
‘Ha, tôi chỉ trêu chọc ngài thôi, ngoài ra nếu CEO thích đàn ông thì ngài ấy sẽ không chọn ngài đâu’, hệ thống chế giễu y trả lời nhưng Ôn Tần Khê không thể bác bỏ điều đó.
‘Dù sao thì tôi cũng không muốn hắn chọn tôi. Tôi muốn tìm một nữ thần mà tôi có thể dành phần còn lại của cuộc đời mình. Một loli xinh đẹp tốt bụng, cô hiểu ý tôi chứ?’
‘Haha đúng vậy,’ hệ thống nói với giọng châm chọc, ‘loại nữ thần đó sẽ chỉ để mắt đến Khước Nhiên Triết,’ quan sát hình ảnh mà Ôn Tần Khê gợi lên trong đầu.
‘Jolie hãy biến khỏi đây nếu cô ở đây để làm giảm tâm trạng của tôi’, Ôn Tần Khê nói với hy vọng thoát khỏi hệ thống phiền phức.
‘Không, đừng đuổi tôi đi, tôi sẽ mang đến cho ngài một bộ phim để giúp ngài giải trí. Hãy xem tôi có thể thực sự ân cần, thực hiện hình phạt của ngài một cách phong cách’, hệ thống cho biết hiển thị cho y tất cả các tùy chọn có sẵn.