Trần Lộ Chu: “……”
Lúc cậu nói chuyện, có thể, dùng não, hay không.
Từ Chi hồn nhiên không phát giác ra điều gì: “Mật khẩu.”
Trần Lộ Chu: “Bốn số 1.”
Từ Chi thầm nói đơn giản vậy sao, vừa nhập mật khẩu vừa hỏi: “Cậu không có ngày sinh nhật à?”
Trần Lộ Chu lái xe, mặt vô cảm liếc xéo cô một cái: “…. Đó là ngày sinh của tôi.”
Từ Chi: “……”
Thật xin lỗi, không nghĩ ra.
Trong Wechat có một vài tin nhắn, đoán chừng là trước đó cậu đã tắt máy khi đang nói chuyện với cô gái này, trên điện thoại vẫn là giao diện cuộc trò chuyện. Từ Chi vừa mới mở khóa, những dòng tin nhắn đó như làn đạn xông ra.
GuGu: [Lần trước tôi không suy nghĩ kỹ, bởi vì tôi vẫn luôn rất thích cậu, nên vừa nhìn thấy cậu tôi đã quên mất mình muốn nói gì, tôi đã nói nhiều điều không phải, thật ra không có ý gì khác. Tôi biết bây giờ cậu không muốn tìm bạn gái, nhưng mà, tôi muốn ở bên cạnh cậu, dù lấy thân phận gì.]
GuGu: [Tôi vừa cãi nhau với bố mẹ, còn uống chút rượu, vì thế có lẽ tôi sẽ nói thẳng hơn một chút. Tôi muốn hỏi cậu rằng, không cần làm bạn trai của tôi, chỉ cần lên giường thôi có được không. Lần trước gặp mặt ở nhà cậu tôi cũng hỏi cậu câu này rồi, lúc ấy cậu đang xem thi đấu, cậu nói phải xem tâm trạng của cậu, vậy tôi muốn hỏi bây giờ tâm trạng cậu đã tốt hơn chưa? Tôi có thể tới tìm cậu không?]
GuGu: [Tôi thích cậu từ năm lớp 10, mỗi lần cậu chơi bóng tôi đều xem, cứ hết tiết thứ hai, mọi người ra ngoài mua đồ ăn vặt tôi cũng không đi, bởi vì tôi biết có thể cậu sẽ đến tìm Chu Ngưỡng Khởi.]
GuGu: [Trần Lộ Chu, tôi biết ở trường có rất nhiều nữ sinh thích cậu, nhưng sau này, cậu sẽ không gặp được người thích cậu hơn tôi đâu. Tôi thực sự sắp phát điên.]
……
Nhưng tin nhắn thứ hai nhanh chóng bị thu về.
Từ Chi vội thoát khỏi giao diện Wechat, mở bản đồ hướng dẫn ra, đái khái là có tật giật mình, dù không phải cô cố ý, nhưng vẫn cô tình đọc được lịch sử trò chuyện của cậu, bình tĩnh tìm cho mình một chủ đề, “Giao diện Wechat của cậu đẹp thật đấy.”
Trần Lộ Chu nhìn lướt qua: “Ừ, chụp trong một trận bóng.”
Từ Chi nhìn kỹ hơn mới nhận ra đó là ảnh chụp cậu. Bởi vì đây là là một bức ảnh nghệ thuật như của nhiếp ảnh gia chụp, chắc là chụp trong lúc cậu đang chơi bóng, chỉ mơ hồ nhìn thấy hình bóng cao gầy của cậu, nhưng vì bộ quần áo cậu mặc trong bức ảnh gần như giống y hệt với bộ cậu đang mặc bây giờ, nên Từ Chi mới bất giác phản ứng lại.
“Ồ.”
Từ Chi lại ngây ngốc, làm sao để có thể khen cậu hết sức nhỉ.
Trần Lộ Chu thấy cô lại yên lặng.
Kiểu tán tỉnh và kịch bản lúng túng này, cô thật sự quá hiểu biết. Trần Lộ Chu bật đèn xi nhan và nghĩ, ý tưởng ‘vò đã mẻ lại sứt’ trong đầu hiện lên ngày càng mạnh mẽ. Thật ra cậu cũng không định xác minh quan hệ với cô hoặc là đẩy mối quan hệ lên một trình độ nào đó, dù Từ Chi có chia tay với Đàm Tư thật, thì hai người họ cũng sẽ không có kết quả gì, cậu sắp phải ra nước ngoài rồi, bố cậu còn sợ cậu tranh giành gia sản với Trần Tinh Tề nữa cơ mà, không biết chừng sau này sẽ vứt bỏ cậu ở nước ngoài. Chẳng lẽ yêu đương trong hai tháng rồi chia tay?
Trần Lộ Chu, tốt hơn hết là mày vẫn nên chơi với bóng rổ và flycam của mày đi, mẹ nó đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Mua đồ xong đã là 12 giờ, Từ Chi hỏi Trần Lộ Chu có thấy đói không, hay là ăn xong hãy về, ở gần đây mới mở một nhà làm lẩu ếch trâu, muốn đi ăn không?
Ăn đi, một lần cuối cùng. Cậu gật đầu.
Đúng như dự đoán, cửa hàng ếch trâu phải xếp hàng, Từ Chi lấy số xong rồi quay lại, Trần Lộ Chu dựa vào cột đá giữa trung tâm mua sắm, qua loa lấy lệ độ phó với cuộc gọi video của em trai cậu. Dường như Trần Tinh Tề rất sốt ruột, khóc lóc la lối trong điện thoại, nói em mặc kệ, em mặc kệ, anh phải mang nồi ếch trâu về cho em. Trần Lộ Chu nhét một tay vào túi quần, lười biếng nói, “Đây không phải công việc của 800 tệ, đây là công việc của 8000 tệ.”
Trần Tinh Tề bắt đầu chơi xấu:
“Em mặc kệ, em mặc kệ, rốt cuộc là anh đi với ai, nửa ngày rồi không về.”
“Là cái chị hôm đó hả.”
“Cái người ‘thăm dò ranh giới của pháp luật’ đó?”
“Ừ, mày nói chuyện chú ý chút đi, cô ấy đang ở bên cạnh anh.”
Từ Chi thầm nói, cô là dã thú sao?
Trần Lộ Chu cũng không biết vì sao mình lại mở loa ngoài, dù biết rõ thằng nhóc Trần Tinh Tề này không thành thật, quả nhiên, một giây sau, Trần Tinh Tề đùa dai lớn tiếng gọi Từ Chi: “Chị gái xinh đẹp! Chị muốn làm chị dâu tôi không!!! Muốn thì mang giúp tôi một nồi lẩu ếch trâu về là được…”
Bị Trần Lộ Chu trực tiếp tắt máy.
Người xếp hàng ở đây rất nhiều, nhộn nhịp xen lẫn với tiếng nhạc xập xình của trung tâm mua sắm, Từ Chi không nghe rõ lắm, chỉ loáng thoáng nghe được nửa câu sau, hỏi Trần Lộ Chu: “Em trai cậu vừa kêu tôi mang lẩu ếch trâu về giúp nó sao?”
Trần Lộ Chu nhét di động vào trong túi, kết quả bị thu hút bởi một biển quảng cáo nhỏ trong trung tâm mua sắm, cậu nhìn chăm chú rồi thuận miệng nói: “Cậu mặc kệ nó đi, nó quen thói rồi.”
Từ Chi cảm thấy đây là lúc khôi phục lại hình tượng của mình, “Không sao đâu, đợi lát nữa gọi hai nồi là được, một nồi để đóng gói, em trai còn muốn ăn gì nữa không?”
Trần Lộ Chu lúc ấy đang nghĩ, dù như thế nào vẫn phải kiếm tiền trước, nếu không bốn năm đại học sẽ quá bị động. Dù xuất ngoại cũng không thể bị người khác bóp chẹt nguồn kinh tế được, nếu không muốn hẹn hò với bạn gái, ngay cả tiền thuê phòng cũng không có thì thật xấu hổ. Vì thế cậu rất hứng thú nhìn những tấm biển biểu ngữ về tinh thần gây dựng sự nghiệp đó, trong lòng thầm suy nghĩ xem nên bắt đầu khởi nghiệp hay bắt đầu với nền tảng công việc vững chắc trước, như làm phục vụ chẳng hạn.
Nhưng mà, nghe thấy Từ Chi đồng ý nhanh như vậy, thấy chưa, biết ngay là có ý đồ mà. Cậu cúi đầu nhìn cô, bất chấp tất cả mà hỏi: “Nói thật đi, có phải cậu muốn theo đuổi…”
“Từ Chi.”
Một giọng nam từ phía sau truyền đến, khô khốc như lâu ngày chưa được uống nước trên sa mạc.
Từ Chi và Trần Lộ Chu gần như cùng lúc quay đầu lại, trong dòng người mênh mông, Từ Chi còn đang nghĩ xem giọng nói ấy phát ra từ đâu, thì Trần Lộ Chu đã phản ứng lại trước, hình bóng gầy gò kia là của Đàm Tư.
Trần Lộ Chu chỉ vào vị trí của Đàm Tư, hất cằm, “Bạn trai cậu kìa.”
Rốt cuộc Từ Chi cũng nhìn thấy nơi phát ra âm thanh.
“Nếu cần giải thích, tôi có thể qua đó, không sao đâu, đừng nghĩ cho tôi, Từ Chi.”
Giọng cậu vẫn lạnh lùng như trước, nhưng lại nghiêm túc hiếm thấy, không biết vì sao và Từ Chi nghe thấy trong lòng rung lên, như thể là cậu đang uất ức lắm vậy?