Cô cố gắng lục lọi lại kí ức của Thương Ánh Tuyết, mọi vài việc rất nhỏ giữa Thương Ánh Tuyết và Từ Dạ Tuân xuất hiện trong đầu, nam nhân ấy luôn âm thầm chống đỡ cho nữ nhân này, cớ sao người lại vô tình thương kẻ ngoài mặt mang danh nam chính nhưng tâm lại là phản diện ?
Đôi mắt hạc hé mở nhìn vào chính điện đánh giá, luận nhan sắc hay tài năng đích thị hắn hơn Từ Dạ Tuân, nhưng chỉ là một phần. Hắn chỉ được cái tốt khi nuôi lớn Thương Ánh Tuyết, còn lại toàn những chuyện ác không thể dung thứ, nhốt nàng vào đại lao chịu cực hình, để rắn cắn nàng suýt mất mạng, còn vì cứu Âm Nguyệt Tuyết mà bắt nàng thử độc, hại thân thể nàng dần tổn hại.
Bấy nhiêu đó thôi đã đủ hận, chưa kể về sau hắn còn vì Âm Nguyệt Tuyết mà hành Thương Ánh Tuyết gấp trăm lần, yêu nàng lại không chịu thừa nhận, khiến cho nàng phải tự vẫn. Một kẻ tra nam như vậy vốn không đáng để người ta hy sinh nhiều như vậy.
– Thương Ánh Tuyết, rốt cuộc yêu hắn bao nhiêu ? Cả hận cũng không còn nữa ư ?
– Yêu đến mức tâm để lại vạn vết thương chẳng lành sao ?
– Trái tim này, cơ thể này rõ ràng đã bị ta làm chủ…sao vẫn còn nhớ hắn đến đau cả tim gan chứ ?
Manh Tử Ngọc quỳ rất lâu trầm luân, mỗi một việc ác của Minh Hiên Nhiên điều được khắc sâu, việc hôm nay cũng thế, cô sẽ âm thầm trả lại. Cô càng nhen nhóm lòng căm ghét với nam nhân ấy càng giúp cô giữ vững lí trí đối kháng lại tình cảm có sẵn của thân chủ.
…
Triều tan thì cũng sắp trưa, người lũ lượt từ trong đi ra, Manh Tử Ngọc cũng mở mắt tĩnh lắng ngắm dòng người đầy thị phi.
Hoàn Nhan thừa tướng lướt ngang qua, có lòng cố ý đến gần, nhỏ tiếng nhắc nhở.
“Tướng quân xin hãy cẩn thận.”
Ông đang lo một chút nữa đây nữ tử này lại gặp chuyện, nói xong liền im lặng thở dài sải bước.
Người đang quỳ lựa chọn im lặng, đợi họ đi hết Manh Tử Ngọc mới chủ động đứng lên, chân hơi tê nên có phần khó khăn, chưa kịp có hành động chỉ vừa ngẩng mặt thì đã thấy kẻ mình ghét xuất hiện.
Phía sau hắn là Cẩm Y vệ luôn theo sát, Từ Dạ Tuân từ đầu chi cúi một mặt lạnh như băng, còn kẻ kia thì lúc nào vẻ ngoài cũng nghiêm túc cao lãnh.
Minh Hiên Nhiên vương tay ra trước như muốn giúp Manh Tử Ngọc đứng dậy, nhưng cô lại thấy bàn tay này dơ bẩn đến nhường nào, liếc mắt thờ ơ cho qua.
Hai tay chống gối đất dùng sức đứng lên, nào ngờ, vì quỳ lâu mà hai chân tê mỏi, nhấc người không vững ngã ra trước.
“Á!!!”
Hắn vốn không có ý giúp Manh Tử Ngọc, né người tránh ra cho cô ngã, nhưng người ở sau lại khác.
“Hoàng hậu!”
Từ Dạ Tuân vô thức đưa tay đón Tử Ngọc, cả hai trước mặt hắn ôm nhau, cô gấp gáp ngẩng mặt, đôi mắt hạc đẹp đẽ mở to thu vào tia ấm áp của Dạ Tuân.
Nam nhân kia cũng ngây người trong một khắc, rồi khẩn trương giúp Tử Ngọc đứng thẳng.
Đầu óc của cô nhanh nhẹn, trong cái khó ló cái mưu, trong lúc thẳng người dậy cố tình làm vướng tóc vào vạt vai áo của Từ Dạ Tuân, cây trâm trên đầu xuống, ngọc đính trên đó vỡ nát.
Màu xanh ngọc bích văng tứ phía, Minh Hiên Nhiên chau mày quỷ dị nhìn chòng chọc vào cả hai.
Manh Tử Ngọc vội vàng rời khỏi đôi tay ôn nhu của Từ Dạ Tuân, đứng thẳng, điều chỉnh sắc thái ảm đạm.
Dạ Tuân có lòng hỏi han.
“Hoàng hậu, người không sao?”