*
Mọi chuyện diễn ra như đúng kế hoạch, đầu tuần Tiêu Nhất cho người mời cô về nhà ăn bánh uống trà. Tưởng Nguyệt rất phối hợp đi cùng, hoàn toàn không có ý nghĩ chống đối.
“Nhà” mà Tiêu Nhất nói chính là nhà kho, nơi ông ta làm việc. Tưởng Nguyệt mặc bộ đồ cảnh phục, ngồi trước mặt người đàn ông trung niên tạo nên hình ảnh rất tương phản.
Một tên xã hội đen có máu mặt và cô cảnh sát ngây thơ ư, trông cũng khá giống.
“Cảnh sát Tưởng, nghe nói cô mới chuyển công tác về, phụ trách mảng phòng chống ma túy đúng không?” Tiêu Nhất dùng thái độ lịch sự hỏi.
Tưởng Nguyệt uống trà, nhìn cô không có chút phòng bị gì ông càng tin tưởng phán đoán của mình về cô hơn.
Cô nói: “Đúng vậy, có việc gì không?”
“Cô đừng căng thẳng, mỗi một cảnh sát tới đây tôi đều đích thân chào hỏi để tỏ rõ thành ý. Cô mới tới chắc không biết, tôi là Tiêu Nhất, làm dịch vụ bảo kê tiểu thương và vài cái quán xá. Chúng tôi làm ăn chân chính, đóng thuế đầy đủ.” Tiêu Nhất thao thao bất tuyệt với cô.
Chủ yếu là muốn cô biết ông ta là một người tốt, công dân đóng thuế đầy đủ và tuân thủ pháp luật.
Nói xong, tập phong bì màu trắng đưa tới trước mặt cô. Tưởng Nguyệt nhìn ông ta bằng ánh mắt khó hiểu cùng ngạc nhiên.
Tiêu Nhất mới nói: “Trong làm ăn cũng khó tránh xảy ra vài sự cố, hy vọng sau này chúng ta xem nhau như người quen, có thể nhắm mắt làm ngơ được thì mong cảnh sát Tưởng chiếu cố một chút.”
“Nếu ông chủ Tiêu không làm gì phạm pháp thì không cần sợ. Tôi đây tuân thủ pháp luật, ông chủ Tiêu cứ yên tâm.”
“Kìa cảnh sát Tưởng, cô hiểu lầm rồi. Đây là thành ý của tôi dành cho cô. Tiêu Nhất tôi cam đoan với cô là làm ăn lương thiện, không phạm pháp. Tôi biết rõ đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, đây là chút lòng thanh thôi. Cảnh sát Tưởng cô nhận cho tôi vui.”
Tưởng Nguyệt nhìn đám người xung quanh, đa số đều là đàn ông. Ép người khác vào hoàn cảnh này, có ai mà dám nói không với ông ta. Tưởng Nguyệt vươn tay cầm tập phong bì, cô cũng khách sáo nói lại: “Ông chủ Tiêu, ông khách sáo quá. Tôi chỉ là nhân viên nhỏ, không dám hứa hẹn xa xôi. Nhưng mà ông yên tâm, tôi sẽ chiếu cố chuyện làm ăn của ông trong khả năng của mình.”
“Ôi cảnh sát Tưởng nói vậy là tôi quá yên tâm rồi, cám ơn cô.”
Hai người cười cười nói nói vô cùng khách sáo, đúng lúc này Lục Trí cùng Tiêu Đào từ bên ngoài đi vào. Trông thấy cô, hắn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trên gương mặt.
“Đây không phải dì kế của anh à?” Tiêu Đào nhận ra ngay Tưởng Nguyệt.
Tiêu Nhất cũng nhìn cô, Tưởng Nguyệt mới hỏi: “A Trí cậu quen với ông chủ Tiêu à?”
“Cô làm gì ở đây?” Đó là điều hắn muốn biết nhất, tại sao cô lại dính líu tới Tiêu Nhất?
Tưởng Nguyệt đứng dậy, cô thong thả đáp: “Ông chủ Tiêu và tôi uống trà nói chuyện, tôi là cảnh sát mới đến nên chào hỏi là chuyện bình thường. Còn cậu, cậu làm gì ở đây?”
“A Trí là bạn của tôi, ông ấy là cha của tôi. Nói không chừng sau này dì và cha tôi khéo lại làm thông gia ấy.” Tiêu Đào đứng ra nói đỡ cho hắn.
Tưởng Nguyệt nhìn hắn, nhướng mày. Lục Trí lựa chọn im lặng, hắn tin mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Tiêu Nhất nắm bắt được tình hình, liền chen vào câu chuyện: “Cảnh sát Tưởng cô và Lục Trí là quan hệ gì thế?”
“Ông chủ Tiêu ông có điều không biết, tôi và Lục Đông cha của Lục Trí từng kết hôn. Tôi là dì kế của cậu ấy, cũng từng sống ở đây mấy năm trước.”
“À, thì ra là vậy. Người một nhà, người một nhà đó mà. Con gái tôi và Lục Trí đang tìm hiểu, nói không chừng chúng ta có duyên sui gia đấy.”
Tưởng Nguyệt cười khách sáo, sau đó Tiêu Nhất nói a Lực tiễn cô về một đoạn.
Lục Trí mới nói: “Chú Tiêu để cháu tiễn cho.”
“Không cần, a Trí ở lại chơi với bạn đi. Dì về với cậu trai này là được.”
A Lực cùng cô sóng vai, đi qua ánh mắt lạnh lùng của Lục Trí. Tưởng Nguyệt vẫn xem như không thấy gì, nói nói cười cười cùng người ta ra khỏi cửa.