“Ừm.”
Lúc này Nhiễm Thuật đi từ trong phòng ra, hỏi Tùy Hầu Ngọc: “Cậu hỏi thăm đội tennis làm gì? Muốn tham gia thật à?”
Tùy Hầu Ngọc lập tức lắc đầu phủ nhận, “Tùy tiện hỏi thôi.”
Đặng Diệc Hành không nán lại nữa, chạy sang phòng khác buôn dưa tiếp.
Nhiễm Thuật giơ cái túi trong tay lên, nói với Tùy Hầu Ngọc: “Tớ đi đưa bánh cho An Di.”
“Ừ.”
Nhiễm Thuật đi được một đoạn Tùy Hầu Ngọc mới sực nhớ ra gì đó, đuổi theo hô lên: “Lát nữa về nhớ mua hai chai nước!”
“Biết rồi!”
Tùy Hầu Ngọc quay về phòng, tới cửa thì nghe được đoạn hội thoại của Tang Hiến và Hầu Mạch.
Tang Hiến: “Thực ra không cần phải kéo hết một đám người sang ở tòa nhà này.”
Hầu Mạch: “Nếu như chỉ có vài người bị phạt thì đó mới là vấn đề lớn. Nếu nhiều người cùng bị thì trường học không thể làm to chuyện lên được, đây chính là đi ngược nguyên tắc một cách hợp lý.”
Tang Hiến: “Mày làm vậy đúng là có thể bảo vệ mấy đứa khởi xướng, nhưng cuối cùng người bị phạt toàn là của Phong Hoa, bên Thanh Dữ lại chẳng bị gì.”
Hầu Mạch mỉm cười: “Lấy đại cục làm trọng.”
Loại chuyện này cực kỳ bình thường đối với nhóm học sinh thể dục, cơ bản mọi người đều quen biết nhau. Sau đó mọi người vẫn cười cười nói nói, gây gổ cà khịa nhau, không ai để bụng.
Tùy Hầu Ngọc đứng ở cửa một lúc, không biết có nên đi vào hay không, cuối cùng quay người đi xuống tầng, ngồi ở cầu thang ăn nốt cái bánh.
Ăn ở đây… chắc là sẽ không bị nhiễm mùi sang người khác nữa nhỉ?
Lúc trước cậu không biết hội học sinh thể dục không được ăn.
Có lẽ lần sau nên tìm một phòng trống ở tầng 4 để nấu.
—
Tùy Hầu Ngọc rất quan tâm đến môi trường ngủ.
Cậu thường xuyên bị mất ngủ, chứng hưng cảm khiến cậu rất khó buồn ngủ.
Lúc còn nhỏ cảm thấy như vậy cũng không sao, nhưng lớn hơn một chút phát hiện thời gian người bình thường ngủ cậu hầu như không buồn ngủ, kéo theo tâm tình cáu gắt vô cớ. Nôn nóng, bất an, căng thẳng, tốc độ tim đập nhanh, khác hoàn toàn trạng thái ban ngày.
Điều này làm cho cậu ý thức được chuyện mình rất cần ngủ, nhưng mà trước sau vẫn không ngủ được.
Lần thứ hai đổi phòng kí túc xá, bạn cùng phòng cực kỳ ồn ào, nút bịt tai cũng không thể ngăn nổi tiếng ngáy làm cho Tùy Hầu Ngọc bắt đầu cáu kỉnh.
Trằn trọc lăn qua lật lại, lấy điện thoại ra xem thì thấy đã hơn hai giờ sáng, cậu thở dài một hơi, ngồi dậy.
Cậu đi tới chỗ bàn học, tìm túi đồ ăn vặt của mình, mở cửa ra ngoài nhìn xung quanh một lúc rồi ngồi xổm ở ngay cửa ăn.
Ăn đồ ngọt có thể làm cho cơ thể hạnh phúc, xoa dịu cảm xúc, giờ khắc này cậu rất cần thứ gì đó làm giảm đi cảm giác bực bội trong người.
Ăn một lúc, vẫn không buồn ngủ như cũ.
Cậu đã từng được bác sĩ kê cho thuốc ngủ, sau đó cũng tự đi mua, nhưng thuốc dần dần mất tác dụng nên cậu không uống nữa. Bây giờ có lẽ nên tính tới chuyện uống lại thuốc, có thể phải tăng liều lượng lên.
Trong lúc đang suy nghĩ thì có người mở cửa phòng ngủ, lảo đảo đi ra ngoài, vừa nghiêng đầu thì thấy có một người ngồi xổm ở trước cửa, sợ đến hét to một tiếng rồi nhảy dựng lên.
Tùy Hầu Ngọc nhìn sang thì thấy Hầu Mạch xoay người nhảy một cái, động tác liền mạch làm cho cậu suýt chút nữa vỗ tay thành tiếng.
Hầu Mạch sợ hãi ôm ngực nhìn Tùy Hầu Ngọc.
Trong tay Tùy Hầu Ngọc vẫn đang cầm bánh ngọt, trong miệng còn chưa nuốt hết, cứ vậy mà trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, một hồi lâu sau vẫn không nói chuyện.
Hầu Mạch nhìn hai má phình lên của Tùy Hầu Ngọc, liên tưởng tới một con chuột hamster, không đành lòng nói: “Cậu nuốt đồ ăn xuống trước đi.”
Tùy Hầu Ngọc ngoan ngoãn nhai vài miếng rồi nuốt xuống, sau đó lau miệng giải thích: “Tôi không ngủ được.”
“Ờm, tôi biết cậu không thích ngủ.”
“Tôi cũng biết cậu nhát gan.”
Hầu Mạch không đáp lại, tim vẫn nhảy loạn như cũ. Hắn chỉ có thể ôm ngực chậm rãi tựa vào vách tường, lẩm bẩm: “Đây là lần tim đập nhanh nhất từ lúc tôi sinh ra đến giờ, không phải vì nhất kiến chung tình mà là bị cậu hù.”
Tùy Hầu Ngọc nuốt miếng bánh cuối cùng: “Mấy cậu ngáy to quá.”
“Cái nồi này của Đặng Diệc Hành, tôi ở cùng phòng với cậu ta lâu rồi nên không thèm để ý tới nữa. Chất lượng giấc ngủ của tôi rất cao, còi tập hợp buổi sáng cũng không gọi được tôi dậy.”
“Vậy cậu quá giỏi rồi đó.”
Hầu Mạch dần bình tĩnh trở lại, lảo đảo đi về phía WC.
Tùy Hầu Ngọc híp mắt, suy nghĩ gì đó rồi đứng dậy đi cùng.
Hầu Mạch tưởng Tùy Hầu Ngọc cũng buồn đi vệ sinh nên không để ý, kết quả đối phương chỉ đứng bên cạnh hắn, chả thèm cởi quần, cứ đứng không như vậy rồi cúi đầu nhìn sang chỗ hắn.
Hầu Mạch: “…..”
Sau khi nhìn xong, Tùy Hầu Ngọc lẩm bẩm: “Hóa ra lông chỗ này của cậu cũng là cái màu kia.”
Hầu Mạch suýt chút nữa không tiểu nổi.
Xem xong rồi Tùy Hầu Ngọc nhàn nhã đi ra ngoài.
Hầu Mạch vội vàng rửa tay rồi đi ra theo, kéo Tùy Hầu Ngọc về phía sau, giữ lại không cho cậu đi nữa, “Cậu đừng đi, để tôi xem thử của cậu có xoăn không!”
“Cút ra! Đều xoăn hết!” Tùy Hầu Ngọc giãy giụa.
“Trông cậu có vẻ đạo mạo, thật không ngờ lại là người như vậy!”
“Lòng hiếu kỳ là bình thường, ai chẳng có!”
Hai người lôi lôi kéo kéo lằng nhà lằng nhằng quay về phòng ngủ, Tùy Hầu Ngọc lên giường nằm, muốn thử xem đã ngủ được chưa.
Hầu Mạch rút điện thoại trên giường ra nhìn một cái, sau đó lui về phía sau, lùi tới chỗ giường của Tùy Hầu Ngọc, nhỏ giọng nói: “Tôi ngồi nhờ một lúc, trả lời tin nhắn, cậu ngủ trước đi.”
Tòa nhà này chưa từng có ai ở nên đồ dùng chưa đủ, chỉ có bàn chứ chưa có ghế, trường học nói là trong vòng một tháng sẽ sắp xếp đủ cho bọn họ, cũng chưa biết thời gian cụ thể là lúc nào.
Điều này làm cho bọn họ bình thường nếu có muốn ngồi xuống thì chỉ có thể ngồi ở giường dưới.
Tùy Hầu Ngọc khó chịu, cậu rất không thích có người khác ngồi lên giường của mình. Nhưng nghĩ đến những lời Hầu Mạch đã nói trước đó, cậu miễn cưỡng im lặng, coi như là đồng ý.
Mẹ Hầu nhận thêm một vài việc kế toán lặt vặt ở công ty nhỏ, bình thường bà cũng dạy một vài thứ cho Hầu Mạch, gửi cho Hầu Mạch một vài bản sao kê để hắn xem.
Hôm nay Hầu Mạch đi ngủ hơi sớm, không thấy tin nhắn của mẹ Hầu, bây giờ thấy nên định xem giúp mẹ Hầu luôn, đỡ cho mẹ Hầu mai lại phải xem.
Lúc mới bắt đầu, hắn thấy Tùy Hầu Ngọc nằm cách hắn rất xa.
Người Tùy Hầu Ngọc mỏng dính, chiếm ít diện tích, để trống hơn nửa phía ngoài giường, kết quả dần dần nhích về phía Hầu Mạch, sau đó hoàn toàn tựa vào hắn mà ngủ.
Xong việc, Hầu Mạch quay đầu lại nhìn thì thấy Tùy Hầu Ngọc đang nằm co ro cuộn người ngủ say, mất ngủ chỗ nào chứ?
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hầu Mạch không thể không đánh thức Tùy Hầu Ngọc.
Tùy Hầu Ngọc mơ màng hỏi: Xong rồi à?
Hầu Mạch oan oan ức ức trả lời: Vẫn chưa.
Tùy Hầu Ngọc: Vậy anh nhanh lên đi.
Hầu Mạch: Em có thể đừng ngủ quên giữa chừng được không? Làm như vậy anh cảm thấy thất bại lắm!
Tùy Hầu Ngọc nhỏ giọng lẩm bẩm: Anh cứ chạm vào em là em thấy buồn ngủ…
Hầu Mạch: Mẹ kiếp! Hôm nay ông đây phải làm chết em!
*** Hết chương 14